News

Recent Pages:  1  2   4

Hoa Cúc tháng tư

Cúc họa mi 2014 (2)Hoa cúc dại 2014 a (10)

Có một câu nói xưa của người Anh bảo rằng mùa xuân vẫn chưa đến cho tới khi bạn có thể đặt bàn chân mình trên 12 bông cúc. Họ cũng cho là, nếu bạn mơ thấy hoa cúc vào mùa xuân hay mùa hè thì tốt, nhưng nếu vào mùa thu hay mùa đông thì lại là điềm chẳng lành. Ở Anh, cúc dại còn được gọi là Baby’s pet hay Bairnwort có nghĩa là hoa của trẻ em.

Hoa cúc dại là loài hoa nhỏ thường mọc hoang, cánh trắng ngần, từ giữa tỏa ra như hình nan hoa quanh một nhụy vàng tươi. Trẻ em thường thích hái hoa cúc này để kết thành bó hay xâu thành chuỗi. Tên tiếng Anh của loài hoa là - Daisy. Tên tiếng Anh – Daisy – bắt nguồn từ một từ Saxon, day’s eye, có nghĩa là “con mắt ban ngày”, có lẽ vì hoa nở cùng với ánh sáng ban mai rồi khép lại những cánh trắng khi chiều xuống.

Hoa khép lại khi chiều xuống.

Hoa khép lại khi chiều xuống.

Hoa cúc dại 2014 a (5)

Xin được làm hoa cúc dại

Nếu có thể trở thành một bông hoa
Xin được hóa thân thành hoa cúc trắng
Khép nhẹ khi hoàng hôn tĩnh lặng
Và vầng dương đánh thức lúc ban mai
Ta đón chào tia nắng sớm tinh anh
Và đón cả những long lanh nước mắt
.
(Khuyết danh)

I’d choose to be a daisy
.
If I might be a flower
Closing my petals softly
At twilight’s quiet hour
And waking in the morning
When fall the early dew
To welcome Heaven’s bright sunshine
And Heaven’s bright tear-drops too.

(Anonymous Author)

hoa cúc dại

Hoa cúc dại còn có tên là cúc leucanthemum vulgare - Cúc leucanthemum Oxeye Daisy.
Hoa Daisy rất được yêu thích, có nguồn gốc từ châu Âu và châu Á, và được phổ biến rộng rãi trong nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ cũng như hầu hết tại Canada. Nhưng lại bị xem như là một loai cỏ dại độc hại ở Colorado, Montana, Ohio, Washington, và Wyoming, rất khó để kiểm soát hoặc loại trừ, vì cúc dại có thể tái tạo từ thân rễ và lây lan. 

Hoa cúc dại thể hiện cho sự tinh khiết và ngây thơ. Là biểu tưởng của tình bạn, hoà bình, niềm vui, sự yêu đời và sức khoẻ!

Cúc họa mi 2014 (7)
Cúc họa mi 2014 (1)Mùa Hoa Daisy 2014 (7)Daisy - Hoa cúc dại 2014 (6)

Thật sự đây là những cánh hoa cúc dại trắng bé bé xinh xinh LSV đã được nhìn thấy trên một bãi cỏ thật xanh, dưới ánh nắng xuân đang chan hòa khắp nơi vào những ngày đầu tháng tư.

April 2014Mùa Xuân đã thật sự hiện hữu, một màu trắng thanh thoát tinh khôi của hằng ngàn hoa cúc nở dịu dàng, lung linh trong nắng.

Hôm nay LSV mới hiểu vì sao trẻ em lại thích loại cúc này và người Anh đã gọi đó là loài cúc của trẻ em. Vì khi có cành cúc dại trong tay, các em đã nghịch và chơi một cách hồn nhiên và cành cúc như chiều ý các em đã thuận theo các tác động vô tư của các em và không có một sự vướng víu cản trở nào; mãi vui mà cành cúc vẫn nguyên vẹn xinh tươi trong mắt của mình nên các em rất thích thú có được những hoa cúc này.

Cành hoa cúc dại 2014Khi có thể và tình cờ có một cành hoa cúc dại trong tay, các bạn hãy thử xoay xoay một cách nhẹ nhàng cành cúc nhỏ trong mấy ngón tay của mình, hay những tác động khác với cành cúc mềm mại trong bàn tay,… và rồi từ từ bạn sẽ có cảm nhận như có người bạn đồng hành, cũng đang miên man theo những ý nghĩ của mình…! Với sự tình cờ LSV đã thực hiện được album Daisy-hoa cúc dại, xin làm quà tặng đến những người bạn yêu hoa và yêu hoa cúc dại. (LSV)

hoa cúc dại  April, 2014 (1)Daisy - Hoa cúc dại 2014 (3)Hoa cúc dại  (1)Daisy 2014 (2)Daisy - Hoa cúc dại 2014 (5)Hoa Cúc dại nở chào Xuân 2014Cúc họa mi 2014 (9)Cúc họa mi 2014 (5)

Hình dạng của "mây" như là những hình "hearts" nối tiếp nhau trên nền trời trong xanh!

Hình dạng của “mây” như là những hình “hearts” nối tiếp nhau trên nền trời trong xanh!

Daisy 2014 (16)Daisy 2014 (29)

Hoa hướng dương hướng về mặt trời, về một tương lai tươi sáng, thì hoa cúc dại cũng là loài hoa tinh khiết biết hứng lấy những tia sáng ấm áp để mà vươn lên va toả sáng.

Daisy 2014 (2)Hoa cúc dại April 2014 (153)Hoa cúc dại April 2014 (124)

Mùa Hoa Daisy 2014 (10)Hoa cúc dại 2014 a (2)

Về Oxeye Daisy: Toàn thế giới có khoảng 200 loài cúc. Cúc oxeye (Cúc leucanthemum) là một bông hoa đẹp, mà trong đó có cả hai yêu và ghét. Đó là một bệnh lây lan trên đồng cỏ vào các lĩnh vực cây trồng trên khắp châu Âu. Scotland gọi là hoa “gools”. Người nông dân với hầu hết các gools trong lĩnh vực lúa mì của họ đã phải trả thuế thêm. Bây giờ gools đã xâm chiếm lục địa này từ bờ biển này đến bờ biển kia.

Hoa cúc dại 2014 a (11)

Những bông hoa xinh xắn đã thoáng trồng và bây giờ  lây lan trên nhiều đồng cỏ. Một cúc mạnh mẽ có thể sản xuất 26.000 hạt giống trong một cây, trong khi những thực vật nhỏ khác chi sản xuất 1.300 đến 4.000 hạt giống cho mỗi cây. Kiểm tra đã ghi nhận rằng 82% các hạt giống trồng vẫn khả thi sau sáu năm, và 1% vẫn còn khả thi sau 39 năm. Oxeye cúc đòi hỏi mùa đông lạnh để bắt đầu nở rộ. Oxeye cúc cũng tái tạo vô tính với lây lan rootstalks. Hoa cúc có khả năng kháng nhiều loại thuốc diệt cỏ.

Daisy -  (6)

Thuốc: Các cúc oxeye có hương thơm nhẹ, giống như người anh em họ gần, hoa cúc của nó. Lá và hoa có thể ăn được. Nụ hoa của cúc dại có thể ướp trà  là sự hữu ích để thư giãn các bronchials. Hoa cúc dại là thuốc lợi tiểu và chất làm se, hữu ích cho viêm loét dạ dày. Hoa cúc dại cũng được sử dụng như là một chất chống co thắt đau bụng.

Hoa cúc dại - Ox-Eyed Daisy (Chrysanthemum leucanthemum) có thể làm giảm ho gà, suyễn và relax bắp thịt.

Hoa cúc dại 2014 a (9)Hoa cúc dại 2014 a (19)

Leucanthemum vulgare – Oxeye Daisy
(Formerly known as Chrysanthemum leucanthemum
Aster Family

Leucanthemum vulgare - Oxeye Daisy (2)

About Oxeye Daisy: Worldwide there are about 200 species of daisy. The oxeye daisy (Chrysanthemum leucanthemum) is a beautiful flower, one that is both loved and hated. It was a plague on pastures and crop fields across Europe. The Scots called the flowers “gools”. The farmer with the most gools in their wheat field had to pay an extra tax. Now the gools have invaded this continent from coast to coast.

      The oxeye daisy is short-lived perennial originally brought here from Europe. The dainty flowers have escaped cultivation and now crowd out other plants on many rangelands. A vigorous daisy can produce 26,000 seeds per plant, while smaller specimens produce 1,300 to 4,000 seeds per plant. Tests have shown that 82% of the buried seeds remained viable after six years, and 1% were still viable after 39 years. Oxeye daisy requires cold winters to initiate blooming. The plant also reproduces vegetatively with spreading rootstalks. Daisies are resistant to many herbicides.

Leucanthemum vulgare - Oxeye Daisy      Medicinal: The oxeye daisy is mildly aromatic, like its close cousin, chamomile. The leaves and flowers are edible, though palatability may vary. A tea of the plant is useful for relaxing the bronchials. It is diuretic and astringent, useful for stomach ulcers and bloody piles or urine. Also used as a vaginal douche for cervical ulceration. The daisy is aromatic, used as an antispasmodic for colic and general digestive upset.

Grazing: Sheep, goats and horses eat the oxeye daisy, but cows and pigs do not like it. The plant spreads rapidly when cattle pastures are managed with a low stock density and continuous grazing regime. Under these conditions, cows repeatedly select their preferred plants, while ignoring unpalatable species like the oxeye daisy.

Switching to higher stock densities and shorter grazing periods does encourage cattle to eat and trample more of the plant. Intensive grazing and trampling slightly reduces the number of seeds produced, and presumably injures younger rootstalks. Trampling also brings dormant seeds to the surface and removes the canopy cover so those seeds will germinate with mid-summer rain showers. In normal years, those seedlings will dry-out and die before becoming established, further reducing the number of seeds in the seed bank. It should be noted, however, that intensive grazing in wet summers may increase the number of successful seedlings. As many as 40% percent of the seeds consumed by cattle may remain viable after passing through the digestive tract, so care should be taken to avoid spreading the seeds when moving stock.

Chemical: Oxeye daisy is somewhat resistant to MCPA, 2,4-D and dicamba (Banvel®), but the herbicides are effective in higher concentrations. Picloram (Tordon® 22K) and sulfometuron methyl (Oust®) can also be used on daisies.

Leucanthemum vulgare - Oxeye Daisy (1)

April 8 – 2014

Photos: hannahlinhflower
Words: LSV tổng hợp từ Wiki & Internet

Tài liệu tham khảo:

  • Wiki: Cúc leucanthemum Oxeye Daisy
  • Wildflowers-and-Weeds.com
  • Search
    .
    Spring, April - 2014 (11) - Copy

Hoa Anh đào và sự sống mong manh

Hoa Anh đào là hiện thân của một ý niệm có vai trò trung tâm trong văn hóa Nhật – hakanasa – một từ rất khó dịch, nó chuyển tải một cảm giác mong manh, thậm chí là phù du, của cuộc đời.

Với Nhật Bản, sự mong manh ấy cũng là một nguồn sức mạnh.

Cách nay 3 năm vào tháng 3 năm 2011, trận động đất mạnh 9 độ richter tấn công bờ biển Tohoku, đây là trận động đất mạnh nhất từng được ghi nhận trong lịch sử Nhật Bản. Sóng thần cao đến 38,9 m đã đánh vào Nhật Bản chỉ vài phút sau động đất,  tại một vài nơi sóng thần tiến vào đất liền 10 km (6 mi).

Trong lúc cả nước Nhật đang đau buồn vì thảm họa, hoa anh đào nở rộ đã mang đến cho mỗi căn nhà một cảm giác rõ ràng về hakanasa, ẩn chứa trong một thứ sức mạnh kỳ lạ – sức mạnh không ập thẳng vào mà chìm đắm trong tâm hồn người ta. Sự mong manh của đất nước Nhật Bản trước sức mạnh hủy diệt của thiên nhiên trong trận động đất, sóng thần khiến hơn 19.000 người chết và mất tích tại 18 tỉnh của Nhật Bản và hơn 125.000 nhà ở bị hư hại hoặc phá hủy hoàn toàn, và cuộc khủng hoảng hạt nhân.

“Nghĩ đến việc bao người đang sống bình thường thế rồi bỗng biến mất, ta không thể không tránh khỏi cảm giác rằng, con người, cũng như những bông hoa, là thứ phù du”

Vài ngày nữa thôi, hoa anh đào sẽ nở rộ ở miền nam Nhật Bản, rồi sau đó lên Tokyo, lên những tỉnh bị tàn phá. Tháng tư là mùa hoa rộ nhất, khi những ngày đánh dấu mùa anh đào nở và ngày tảo mộ đang đến, là ngày để tưởng nhớ đến hàng nghìn người Nhật ở miền đông bắc đã ra đi nhưng không bao giờ có được tấm bia mộ để làm dấu cho thân nhân đến cầu nguyện.

Mùa xuân ở khắp muôn nơi đều là sự hứa hẹn những gì mới mẻ, nhưng ở Nhật mùa xuân này cũng nhắc nhở mọi người nhớ đến bản chất phù du của cuộc đời.

Canh Dao nam xua 2014 (70)Hoa Anh đào 2014 (93)Hoa Anh đào 2014 (32)Canh Dao nam xua 2014 (55)Canh Dao nam xua 2014 (78)Hoa Anh đào 2014 (36)Hoa Anh đào 2014 (1)cay-dao-nam-xua-2014-35 (1)cay-dao-nam-xua-2014-24bcanh-dao-nam-xua-2014-26Canh Dao nam xua 2014 (81)Canh Dao nam xua 2014 (46)Canh Dao xua 2014 (8)Canh Dao xua 2014 (1)Canh Dao xua 2014 (9)March 2014

spring-thg-3-2013-485Cây Hoa Anh đào trong vườn LSV, ngẩu nhiên lại hay được chụp hình vào những ngày mưa to gió lớn và cây lại hay hiển hiện những hình heart được kết dạng thật tự nhiên bằng những cánh hoa nở rộ của mình và người chụp hình chỉ bất chợt nhận ra như một sự đồng cảm. Ðã 3 năm rồi,  mỗi năm tình cờ đều nhận diện được 1 cụm hoa có dạng hình heart tht hay.

Hoa Anh đào 2014 (3)Photos: hannahlinhflower
Words: LSV tổng hợp từ Wiki & Internet

Tài liệu tham khảo:

- Wiki: Sóng thần Nhật
- VNEXPRESS

Hoa-mua-Xuan-2012-204

Mùa Hoa Anh-Đào Nhật-Bản


Uploaded by lethy1944

Hoa Anh đào 2014 (63)

Buông Bỏ Cái Đau

It’s too much to hope for a life without pain,

It’s wrong to expect a life without pain

For pain is our body’s defence.

No matter how much we dislike it,

And nobody like pain,

Pain is important,

And,

For pain we how should be grateful!
How else would we know,

To move our hand from the fire?

Our finger from the blade?

Our foot from the thorn?

So pain we should be grateful!

Yet,

There’s a type of pain that serve no purpose,

That’s chronic pain,

It’s that elite band of pain that’s not for defence.
It’s an attacking force.

An attacker from within

A destroyer of personal ability

A ceaseless invader of personal peace

And

A continuous harassment of life!

Chronic pain is the hardest hurdle for the mind to jump

Sometimes it is almost impossible to jump,

Yet, we must keep trying,

And trying,

And trying,

Because if we don’t it will destroy.

And,

From this battle will come some good,

The satisfaction of overcoming pain.

The achievement of happiness and peace, of life spite of it
This is quite an achievement,

An achievement very special, very personal,

A feeling of strength

Of inner strength

Which has to be experience to be understood.

So, we all have to accept pain.

Even sometimes destructive pain.

For it is part of the scheme of things,

And the mind can manage it,

And the mind will become stronger for the practice.

Jonathan Wilson Fuller

Tạm dịch như sau:

Hoa Anh đào 2014 (154)Ta không mong nỗi đau,

Cơn đau là rào chắn,

Bảo vệ thân thể ta,

Dù ghét nó đến đâu,

Nó là điều quan trọng

Và,

Ta phải biết ơn!

Ta biết thêm điều gì,

Khi rút tay khỏi lửa?

Rút tay khỏi lưỡi gươm?

Rút chân khỏi gai nhọn?

Cơn đau là quan trọng,

Và, ta phải biết ơn!

Nhưng,
Anh Dao 2014 (2)Có cơn đau không dừng,

Là cơn đau triền miên,

Không có rào chắn

Nó tấn công bên trong,

Hủy diệt niềm hạnh phúc,

Hủy diệt khả năng ta,

Xâm chiếm sự bình yên,

Anh Dao 2014 (6)Và,

Quấy nhiễu cuộc đời ta!

Những cơn đau triền miên,

Là hàng rào vững chắc,

Mà tâm khó vượt qua,

Đôi khi là không thể,

Nhưng ta phải cố gắng,

Cố gắng,

Và cố gắng,

Bởi không nó diệt ta.

Và,

Hoa Anh đào 2014 (175a)Từ thành lũy này

Điều tốt lành sẽ đến

Bù đắp nỗi đau kia.

Những thành tựu cuộc sống,

Cho ta niềm hạnh phúc,

Từ sức mạnh bên trong,

Những điều ta đã trải

Ta chấp nhận cơn đau

Những cơn đau khủng khiếp,

Như những điều bình thường,

Tinh thần sẽ mạnh hơn,

Trong cơn thử thách đó.

(Phước Huệ Huỳnh Ngọc Diệp dịch)

Bài thơ này được viết khi tác giả Jonathan Wilsin Fuller mới lên 9. Đó là lý do chính khiến tôi (Ajahn Brahm) xin ghi lại để quý đọc giả thưởng lãm.

(Trích trong: “Mở rộng cửa tâm mình”- Tg: Ajahn Brahm)

Nguồn: TrungTamHoTong

Ban-Mai-June-29-2013

  • Sai lầm lớn nhất của con người

  • Tác giả: Viên Minh

… Tính chất của Pháp nơi mỗi người chúng ta là giống nhau. Nhưng trên hiện tướng mỗi người đều khác. Tất cả vật chất (28 sắc pháp) cuối cùng chỉ còn là yếu tố đất, nước, lửa, gió và hư không (trong kết cấu của đất, nước, lửa, gió luôn có khoảng không). Do đó, hư không là môi trường để đất, nước, lửa, gió có sự cấu tạo.

Còn tính chất cái Tâm (danh pháp) của chúng ta thì có hai phần: Phần thể tánh và phần tướng dụng. Thể tánh của tâm là biết tất cả pháp nên gọi là tánh biết. Tướng dụng của tâm thì có đến 121 loại tâm và 52 tâm sở. Tâm có rất nhiều loại: Thiện, bất thiện, hữu nhân, vô nhân, duy tác v.v… Mỗi tâm lại bao gồm một số tâm sở.

Tánh biết không sinh diệt có thể thấy được sắc pháp, tâm pháp, tâm sở pháp và Niết-bàn, còn sáu thức sinh diệt thì biết các đối tượng sinh diệt của chúng.

Duyên khởi sắc pháp nơi mỗi người khác nhau trên hiện tướng… nhưng bản chất sắc pháp của mọi người lại giống nhau nơi yếu tố đất, nước, lửa, gió, hư không. Cũng vậy, duyên khởi của tâm và tâm sở của mỗi người đều khác biệt nơi 121 loại tâm cũng như 52 tâm sở nhưng lại đồng quy về Tánh Biết.

Theo Dịch lý, tất cả trời đất thiên biến vạn hóa gom lại có 64 quẻ, hình thức gồm có kiền, khôn, bỉ, thái, vinh, hư, tiêu, trưởng…, 64 quẻ rút lại còn 8 gọi là bát quái, bát quái rút lại 4 gọi là tứ tượng, 4 còn lại 2 gọi là âm dương hay lưỡng nghi mà cái hai xuất phát từ cái một, đó là Thái Cực.

Ban đầu từ thái cực (một) sinh lưỡng nghi tức 1 hào âm và 1 hào dương, sau đó hai hào này kết hợp lại thành cặp 2 hào mà thành tứ tượng. Tứ tượng lại thêm 1 hào âm hoặc 1 hào dương nữa thành 3 hào, có 8 lần 3 hào thành bát quái, rồi tiếp tục 3 hào này duyên khởi với 3 khác mà thành 64 lần 6 hào, từ đó cứ duyên nhau mà “sinh sinh chi vị dịch” thành ra thế giới trùng trùng duyên khởi. Tuy nhiên, dù đang ở dưới hiện tượng nào thì ngay đó vẫn là Thái Cực.

Vì vậy, mỗi hiện hữu nên trở về với chính mình dù mình là người, cây cỏ hay bất cứ loại gì. Nếu mỗi người mỗi vật biết trở về trọn vẹn với chính mình thì dù là người, vật, hay cây cỏ gì… thì xét cho cùng vẫn là thái cực, không ai hơn ai cả. Vì vậy, đạo Phật nói rằng trở về thấy ra bản chất thật của mình đó chính là giác ngộ.

Kinh Dịch nói rằng “thời bỉ tắc bĩ, thời hanh tắc hanh” nghĩa là mình đang ở hiện tượng nào thì cứ trọn vẹn với hiện tượng ấy, vì khi đến tận cùng của hanh thông thì bế tắc trở lại… và đến khi bế tắc cùng cực thì hanh thông trở lại… cứ vậy mà xoay vần mãi, chỉ trở về với Thái Cực nơi chính mình mới không sinh diệt.

Chính vì tất cả các pháp đều trở về Tánh Biết cũng như tất cả hiện tượng biến dịch đều trở về Thái Cực nên lúc Bồ Tát Sĩ-đạt-ta mới sinh ra đi bảy bước đã nói:

“Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn” 

Nguyên văn là: 

“Aggo ahaṃ asmi lokassa,

Jeṭṭho ahaṃ asmi lokassa,

Seṭṭho ahaṃ asmi lokassa,

Ayaṃ antima jāti,

Natthi dāni punabbhavo.”

(Ta là tối thượng của thế gian,

Ta là tối tôn của thế gian,

Ta là tối thắng của thế gian. 

Đây là lần sinh cuối cùng, 

từ nay không còn sinh nữa)

Chữ “Ta” ở đây chính là Tánh Biết hay Tánh Giác nơi bổn tâm thanh tịnh trong sáng (pabhassara citta) sẵn có ở mỗi người. Nếu mỗi người tự biết trở về với Tánh Biết “không sinh, không hữu, không tác, không thành” (Tiểu Bộ Kinh), chứ không phải là cái Ngã luôn có tham vọng nỗ lực tạo tác để trở thành một con người lý tưởng hay bậc Thánh khác…Vì vậy, mỗi người chỉ cần trở về với chính mình, không nên bắt chước Pháp của bất kỳ ai khác. Trước khi Đức Phật ra đời, hầu như tất cả tôn giáo thời bấy giờ đều có lý tưởng sở đắc ở bên ngoài mà Thiền Tông gọi là “hướng ngoại cầu huyền” nên tuyên ngôn đầu tiên của Ngài là hãy trở về chính mình vì tất cả chân lý đều ở đó. Và sau khi đắc Chánh Quả, một lần nữa Ngài tuyên bố:

“Attāhi attano nātho

Ko hi nātho parosiyā

Attanā va sudantena

Nāthaṃ labhati dullabhaṃ” (Dhammāpda 160)

(Ta là nơi nương nhờ của Ta, 

không ai khác là nơi nương nhờ được, 

trở về với cái Ta thuần tịnh, 

chính là nơi nương nhờ hy hữu)

Nguyên lý giác ngộ của đạo Phật rõ ràng là, “Tự mình là hòn đảo của chính mình” (giữa bể khổ trầm luân) hay “Tự mình thắp đuốc lên mà đi” (giữa nẻo vô minh tăm tối), vì vậy, bổn phận của người tu chính là chấm dứt sự tìm kiếm bên ngoài, chỉ trở về thấy ra Bản Tâm Thanh Tịnh hay Tánh Biết Trong Sáng (Pabhassara Citta) là ngay đó giác ngộ giải thoát mà thôi. Tham vọng hay ý chí của bản ngã luôn lăng xăng tạo tác để trở thành… chính là vô minh ái dục, đưa đến phiền não khổ đau. Cho nên, sai lầm lớn nhất của con người là cố gắng tạo tác để trở thành cái khác ngoài chính mình để rồi mãi trôi lăn trong luân hồi sinh tử! Luân hồi được ví như câu chuyện “Anh thợ đục đá”. Chuyện kể rằng:

“Có một người thợ đục đá vì làm việc cực nhọc nên luôn không bằng lòng với bản thân mình. Một ngày kia, anh thấy một ông vua ngồi kiệu đi qua, được người hầu kẻ hạ rất oai phong và nhàn nhã. Quả là một người đầy quyền lực mà ai ai cũng đều phủ phục kính nể. Anh ta nghĩ, “Ồ ước gì mình được làm vua thì sung sướng biết bao!”

Thật kỳ lạ, anh ta vừa nghĩ xong thì lập tức được biến thành ông vua. Được làm vua anh ta mặc sức ngao du sơn thủy để hưởng lạc thú trên đời, nhưng rồi mùa hè oi bức đến, mặt trời chiếu nóng nực không chịu nổi. “Thì ra vua cũng không bằng uy lực của mặt trời, ước gì mình được làm mặt trời nhỉ!” Thế là anh lại được làm mặt trời như mơ ước của mình.

Thành mặt trời, anh thể hiện uy lực của mình, chiếu ra vô vàn tia nắng trên muôn loài vạn vật với niềm kiêu hãnh, tự cao. Nhưng chính vì chiếu nắng nhiều quá nên hơi nước bốc lên thành mây che khuất cả mặt trời. Thế là anh ta lại ước thành là mây và cũng được như nguyện. Mây cố che hết mặt trời nên không khí thay đổi không điều hòa đã tạo ra gió, và chính gió thổi mây bay tan tác.

Anh lại ước mình làm gió, và khi đã được làm gió anh ra sức hô phong hoán vũ để thể hiện sức mạnh vô địch của mình. Anh hả hê thấy mình thổi gì cũng được, nhưng khi thổi vào núi đá hết sức bình sinh núi đã vẫn trơ trơ bất động. Anh nghĩ, “Chà, làm núi đá mới là uy dũng”, thế là anh biến thành núi đá. Mặc gió mưa nắng rét anh đứng thật oai phong, kiên cố…

Nhưng chẳng bao lâu anh nghe dưới chân đau nhói, nhìn xuống thì anh thấy người thợ đục đá đang giáng những quả búa tạ vào chân mình đau buốt mà anh chẳng làm được gì, chỉ trân mình chịu trận. “Thợ đục đá lợi hại thật, phải chi mình là anh ta nhỉ” - anh vừa nghĩ xong thì liền thấy mình trở về làm người thợ đục đá năm xưa.”

Luân hồi là vậy đó! Chúng ta thường cho là có một cái gì cao quý hơn để đạt tới… nhưng chỉ vì không nhận ra rằng tất cả mọi hiện hữu đều cao quý như nhau nếu biết trở về trọn vẹn với thực tánh của chính mình, đó mới là thật sự giác ngộ giải thoát. Giá trị cuộc sống không phải cái mình cho là tốt nhất để lựa chọn, mà là thấy ra sự hoàn hảo vốn có sẵn trong thực tánh của tất cả mọi sự mọi vật bất toàn.

Tại sao Đức Phật dạy chúng ta chỉ nên trở về với thân, thọ, tâm, pháp? Pháp như thế nào thì thấy biết nó như nó là… như đơn giản đi thì biết đi, đau thì biết đau, sân thì biết sân… cảm nhận nó như nó là với tánh biết hoàn toàn rỗng lặng trong sáng như tấm gương phản ánh sự vật trung thực. Đó chính là tuệ tri. Thật ra, người giác ngộ chính là người thấy ra bản chất đích thực của đời sống chứ không có thái độ nhị nguyên tham ưu, thủ xả (ưa ghét, lấy bỏ). Hay nói cho dễ hiểu là không loại ra khỏi đời sống cái mình ghét bỏ để thay vào đó cái lý tưởng mà mình ưa thích, cũng không hướng ngoại kiếm tìm ảo ảnh do bản ngã và tư tưởng vọng cầu.

Trong Dịch Lý có câu: “Dị giản nhi thiên hạ chi lý đắc hỷ, thiên hạ chi lý đắc nhi thành vị hồ kỳ trung hỷ”- giản dị đến tận cùng thì mới thấy được nguyên lý của trời đất, mà có thấy nguyên lý của trời đất thì thời vị mới trung chính. Thời trung vị chính nghĩa là trở về trọn vẹn trong sáng với thực tại ngay đây và bây giờ. Dị giản cũng có nghĩa là dừng cái biết lại chỗ không biết (tri chỉ kỳ sở bất tri) thì ngay đó liền khai mở con mắt tuệ giác, không phải là cái thấy biết của lý trí vọng thức. Đó là lý do tại sao Đức Phật, Lão Tử và đức Chúa đều khuyên chúng ta trở về với chính mình trong cái tâm thấy biết hồn nhiên trong sáng của một hài nhi…

(Như Tuệ trích ghi chép từ Pháp Thoại: “Pháp nơi mỗi người – Trọn vẹn với thực tại” – Những bài Pháp ngắn ở Sydney/2013 của Thầy Viên Minh)

Nguon: TrungTamHoTong

Hoa Dao . 2014.. (4)

Hạnh phúc giản dị

* Hạnh phúc là có khi có thể sống thật với con người của mình, sống theo trái tim của mình. Có thể khóc khi buồn – buồn thật sự và có  thể cười khi vui, dù chỉ là một niềm vui nhỏ.

* Hạnh phúc là những lúc vui, buồn với bạn bè, nói thật lòng bất cứ điều gì cũng không ngại!

* Hạnh phúc là khi bất chợt gặp lại một người bạn cũ, thấy họ thật khác, thật trưởng thành.

* Hạnh phúc là cảm thấy vui khi những người xung quanh mình hạnh phúc và an lành.

* Hạnh phúc là khi ta biết cách để đứng dậy, cách để quên đi nỗi đau, biết tiến lên phía trước một cách lạc quan!

* Hạnh phúc là những khi đắm mình trong cơn mưa, vẫn cảm nhận được cảm giác man mát và dễ chịu.

* Hạnh phúc là khi có thể hòa mình với cây lá cỏ hoa và thản nhiên mỉm một nụ cười hiền.

* Hạnh phúc là khi có một người để nghĩ tới, để có động lực hoàn thiện bản thân, hoàn thiện con người mình.

  (Sưu tầm)

Hoa-Anh-Dao-2013-22-1024x687

Hiến tặng bình an

Chúc Thiệu

1. Thí Vô Úy Giả có nghĩa là tặng sự không sợ hãi, làm cho người khác vững chãi trước mọi nỗi khổ niềm đau. Bồ tát Quán Thế Âm thân thương của chúng ta có Thánh hiệu như thế, cũng có nghĩa là Ngài có năng lực giúp an tâm cho những ai đang sợ hãi, khổ đau mà “gặp” được Ngài trong ý niệm…

Bạn có bao giờ đau khổ không? Chắc chắn là có, phải không? Bạn “gặp” được Ngài có nghĩa là bạn sẽ tìm thấy được năng lực vững chãi. Bồ tát Quán Thế Âm được mọi người nhìn thấy dưới hình tướng người nữ tay cầm tịnh bình, tay cầm dương liễu và được xưng tôn là “mẹ hiền”. Tiếng mẹ thân thương ấy đủ để cho chúng ta nhận ra sự dịu dàng lắng nghe của Ngài, giống như mẹ, mỗi khi con khóc thì mẹ đều nghe và chạy đến bên dỗ dành, yêu thương vậy!

2. Tôi từng đau khổ và sợ hãi, để rồi khi đối mặt với sự đau khổ tột cùng ấy tôi đã may mắn quay về bên Mẹ, niệm danh hiệu Ngài và khóc. Nhận ra rằng “con đã sai”, sai từ đầu cho đến cuối câu chuyện để rồi đến một ngày những gai gốc của cuộc sống, con người mọc ra từ sự tham ái, sân, si thì mới biết. Tuy muộn, nhưng khi ấy lòng tôi trải rộng lắm, nói với Mẹ nhiều điều lắm. Ngài nhắc tôi quay về quán tĩnh lặng, quay về tổng đài “hiểu và thương” để nói chuyện với Bụt, truyền thông với những người thân-thương về những nỗi khổ đau của mình để cùng được ôm ấp. Bạn biết không, điều kỳ diệu đã xảy ra khi mẹ Quán Thế Âm đã hiện thân trong mẹ tôi, sư phụ tôi, sư anh, sư em và chúng hội đồng tu của tôi…

3. Mẹ tôi bằng câu nói thật nhẹ nhàng, bằng sự yêu thương của người mẹ đã cho tôi nhận ra sự bình an từ sự vững chãi của tình thương không vụ lợi (của mẹ). Thế mà tôi quên mất trên đời này mẹ tôi là người đầu tiên dành cho tôi tình thương không mong cầu báo đáp, không yêu cầu tôi phải thế này, thế nọ, không vấn đáp theo kiểu đầy nghi ngờ… Tôi liền quay về niệm mẹ và thấy bình an, không còn sợ nữa bởi tôi hiểu, dù cuộc đời có nghiêng ngã, có thế nào thì khi quay về mẹ cũng đón tôi bằng tình thương lớn!

4. Sư phụ tôi thì chịu ngồi hàng giờ, nhắm mắt và nghe tôi nói những câu chuyện thật như chưa bao giờ tôi dám nói, những tưởng Người sẽ nhìn tôi mắng và thất vọng… nhưng không ngờ sư phụ lại bảo: “Sư phụ hiểu mà, đó là chuyện bình thường.” Hóa ra lâu nay tôi tưởng tượng, âu lo vì tôi không dám đối mặt với sự thật chứ sư phụ tôi nào có ghét bỏ tôi chỉ vì những chuyện ngoài ý muốn. “Quan trọng con giữ vững được tâm hướng thượng thì điều đó không là gì cả”, thầy đã nói ở “Quán Tĩnh lặng” của hai thầy trò, tôi đã nhẹ cả cõi lòng…

Sư anh tặng cho tôi sự dứt khoát, bảo tôi đừng sợ, có sư anh đây. Em cứ nhún nhường thì người ta sẽ làm tới, đừng sợ hãi, em phải đi đến cùng, em không đơn độc, ngoài em còn có sư anh và biết bao anh em khác, luôn xem em là anh em tốt… Tôi đã không còn sợ nữa, tôi thấy tin vào chính đôi chân của mình, đôi chân mà trước đây tôi sẽ không nỡ bước đi khi thấy ai đó khóc, dù tôi biết có thể họ đang diễn kịch, đang đóng hài. Sư anh bảo tôi từ bi phải có trí tuệ… Sư anh nhắc tôi về hình tướng của Ngài Tiêu Diện vốn là hóa thân của Bồ tát Quán Thế Âm, hiện tướng để nghiêm khắc đối trị với cái xấu, cái ác. Đó là cách thực tập hạnh nguyện từ bi!

Sư em thì tặng cho tôi năng lượng bình an của từng cái lạy, từng bước chân thảnh thơi và nụ cười đầy bi tâm khi nhìn tha nhân. Sư em dạy cho tôi biết ngồi im, uống từng giọt trà, nghe tiếng thở của đất và của nhiều thứ vô thanh khác, những âm thanh của sự im lặng lại là thanh âm hùng tráng làm người ta phải nể sợ. Tôi đã thực tập im lặng hùng tráng (của bầy cừu) và những cái lạy sám pháp để giãi bày với đất, để đi mỗi bước chân thong dong trong hơi thở vào ra mầu nhiệm…

5. Vậy là, Thí Vô Úy Giả đã hiện thân trong những người thân-thương của tôi, đã hiến tặng sự vững chãi và cho tôi thấy sự có mặt của họ trong tôi cũng như trong tôi có sự hiện diện của mẹ Quán Thế Âm. Chỉ đến khi tôi thấy những hiện thân của Mẹ trong tôi (lúc khổ đau) thì mới nhận diện hóa thân Bồ tát Quán Thế Âm với hiện tướng Ngàn mắt ngàn tay đâu phải chỉ là hình tướng, sự vô tướng của năng lực cứu khổ ấy được biểu hiện ở chính sự quay về với chân như của cuộc sống, lắng nghe sâu chính mình và người khác như: Long à, tại sao con phải khổ như thế, phải chăng vì con đã tham ái hay vì con còn không chịu buông bỏ…? Nghe xong, tôi giật mình quay về với hơi thở!

anh-dao-2012-6

Hello world!

Published: MARCH 4, 2012 | Edit

May Buddha’s Smile bring you Happiness,
May the Season Flowers and soft music bring you peace and joy.

Hoa thang 3-2012 March 2012

hoa Crocus, 03-07-2013March 7 –  2013

Crocus Feb 28 - 2014 (88)March 2014

Hoa Crocus dưới  trời  tuyết tháng 3 năm 2012.

Spring 2012 (2)

LSV's 1st Anniversary (4)Hoa Crocus vừa chụp được sáng nay March 1 – 2013.

Hôm nay không mưa như những ngày qua và đủ ấm để hoa Crocus có thể khoe sắc.

LSV's 1st Anniversary (5)Spring 2013

March 4 – 2013, hoa Crocus rực rỡ dưới nắng xuân – Ngày Linh Sơn Viên hiện hữu được 1 năm.

Crocus March 4 - 2013 (3)March 04 - 2013March  – 2014, hoa Crocus rực rỡ dưới nắng xuân – Ngày Linh Sơn Viên hiện hữu được 2 năm.Crocus Feb 28 - 2014 (87)Crocus Feb 28 - 2014 (60)

Con cũng là hoa

” Bạch Đức Thế Tôn, Ngài là một bông hoa kỳ diệu hiếm có nở trong khu vườn nhân loại. Con cũng là một bông hoa trong khu vườn nhân loại. Con biết con phải nuôi dưỡng sự tươi mát của con để tự nuôi dưỡng mình và nuôi dưỡng thương yêu đến muôn loài.

Thở vào con thấy con là một bông hoa trong vườn hoa nhân loại. Thở ra con cảm thấy tươi mát. Không những con là một bông hoa mà con cũng có thể vững vàng như núi khi con có niệm, có định, có vững chải.

Với niệm, định trong con, tâm con tĩnh lặng và tri giác của con sẽ không bị méo mó sai lầm. Thở vào, con thấy con là nước tĩnh. Thở ra, con phản chiếu sự vật một cách trung thật.”

Bạch Đức Thế Tôn, Con lại mượn lời của Sư Ông Làng Mai nói lên Tâm Nguyện Linh Sơn Viên, con đã trích đoạn văn trên trong “Lời khai thị – An cư kiết thu 04-10-2004″ của Sư Ông để chia sẽ với mọi người.

Con xin Thành Tâm Ðảnh Lễ Đức Thế Tôn, Sư Ông và Ân Sư.

Hoa Crocus, chụp tháng 3 năm 2012 trong vườn nhà , ngày web’s Linh Sơn Viên vừa hoàn thành.

Hoa thang 3-2012 (127)Crocus Feb 28 - 2014 (6)>>xem thêm hình hoa Crocus 2012 – 2013 – 2014

>>xin mời xem hình hoa Kỳ Diệu nét đẹp Thụy Hương vàng

March 18 – 2013

Hoa Thuy Huong 2013 (22)

Không dừng lại và cũng không vội vã…


Hakuin là một thiền sư Nhật vào cuối thế kỷ 17 (1685–1768), ông cũng là người có công khôi phục lại dòng thiền Lâm tế tại Nhật.  Thiền sư Hakuin là một nhà tu, mà cũng vừa là một nhà thơ và lại là một họa sĩ rất tài. Những bức thư pháp và tranh vẽ của Hakuin, còn được gọi là nét cọ giác ngộ, có những nét đơn sơ và rất mới lạ, chúng đã mang lại nhiều cảm hứng và là sự hướng dẫn tu học cho biết bao thế hệ thiền sinh.

Trong những bức họa của ông, có lẽ tôi thích nhất là bức tranh về ba người mù.  Thiền sư Hakuin vẽ ba người mù đang cùng nhau dò dẫm bước qua một chiếc cầu khỉ, làm bằng một thân cây ngã.  Trong bức tranh ấy, chiếc cầu mỗi lúc lại càng trở nên nhỏ hẹp và người đi lại phải càng vất vả hơn.  Người mù thứ nhất, phía bên phải, một tay cầm đôi dép của mình, một tay cầm cây gậy cẩn thận dò dẫm cố vói tới phía trước.  Người mù thứ hai, vắt chiếc gậy vào thắt lưng, anh cúi xuống dùng bàn tay mình vịn vào thân cây lần mò bước tới.  Người thứ ba, anh treo đôi dép vào đầu chiếc gậy của mình để giữ thăng bằng, và quỳ hẳn xuống để bò mà đi tới.  Và nếu ta nhìn sang bên trái, chiếc cầu cheo leo ấy không đưa đến bờ bên kia mà chỉ treo lơ lững giữa không trung, ở phía xa xa là một dãy núi khuất trong mây và bên dưới là một vực sâu thẳm…   Chúng ta tự hỏi, không biết họ sẽ làm gì khi đi lần được đến cuối chiếc cầu khỉ ấy?

Bạn biết không, thiền sư Hakuin cũng là tác giả của công án “Tiếng vỗ của một bàn tay”, nên có lẽ bức tranh ấy cũng là một công án để cho chúng ta quán chiếu.  Hay là ý của thiền sư Hakuin muốn diễn tả về hành trình tu học của một thiền sinh?  Như những người mù ấy, chúng ta dò dẫm bước tới trên một chiếc cầu nhỏ cheo leo, ai có thể thật sự biết được mình đang đi về đâu, và nơi cuối con đường ấy là gì?

Nhưng tôi thì không quan tâm lắm về việc ấy, vì tôi nghĩ trên hành trình tu học con đường ta đang đi cũng quan trọng như nơi ta sẽ đến, vì nơi nào ta đến mà không phải là bây giờ và ở đây phải không bạn?  Nếu nơi này ta tập cho mình có được an vui thì nơi ấy chắc cũng sẽ được an vui.  Còn nếu như nơi này ngày không vui và trời không xanh, thì chắc gì nơi ta về sẽ là gì khác hơn.

Bộc Lưu

Bức tranh ấy của thiền sư Hakuin làm tôi nhớ đến một bài kinh trong Tương Ưng Bộ (Samyutta-Nikáya), có tựa là Bộc Lưu.  Có người hỏi đức Phật rằng bằng cách nào mà Ngài đã vượt qua được dòng nước lũ.  Đức Phật chỉ đơn giản đáp:

- “Này Hiền giả, không đứng lại, không vội vã, Ta vượt khỏi dòng nước lũ.”  I crossed over the flood without pushing forward, without staying in place.

- “Thưa ngài, làm sao không đứng lại, không vội vã, Ngài vượt khỏi dòng nước lũ?“  Người ấy hỏi.

- “Này Hiền giả, khi Ta đứng lại, thời Ta bị chìm xuống.  Khi Ta vội vã, thời Ta bị cuốn trôi; do vậy, này Hiền giả, không đứng lại, không vội vã, Ta vượt khỏi dòng nước lũ.”

Tôi nghĩ đức Phật muốn dạy rằng trên con đường tu học chúng ta phải biết khéo léo và từ tốn với chính mình, và hãy có niềm tin vào mỗi bước chân đi tới.  Nhờ tiếp tục bước tới, không dừng lại và cũng không vội vã, với một thái độ vững chãi và thảnh thơi, mà ta sẽ vuợt qua những khó khăn của mình, bước qua được dòng nước lũ.

Trên bước đường tu học và trong cuộc sống thường ngày, chắc chắn có những lúc ta sẽ phải đối diện với những nghịch cảnh, với những khó khăn tưởng chừng như không có lối ra, nhưng ta hãy cứ vững lòng và thong thả bước tới, và cũng đừng bao giờ dừng lại.

Hãy giữ cho lòng ta mềm và lưng ta thẳng

Nhưng làm thế nào để ta có thể vừa vững chãi, mà cũng lại vừa có thể thảnh thơi bước tới, trong một cuộc sống nhiều nhiêu khê và đầy những bất ngờ này bạn hả?  Có một vị thiền sư dạy cho chúng ta một phương cách thực tập rất hay.   Ngài khuyên ta hãy tập giữ cho lòng mình luôn được mềm dịu nhưng lưng ta lúc nào cũng được thẳng, soft front and strong back.  Một tấm lòng mềm dịu, soft front, là một tâm từ, một thái độ chấp nhận và biết thứ tha, nó giúp ta mở rộng lòng mình ra và tiếp xúc được với những khó khăn, bất ngờ của cuộc sống.  Một lưng ngay thẳng, strong back, là một năng lượng của chánh niệm, một dũng lực, giúp mình tiếp tục vững chãi và khéo léo bước tới.

Với sự thực tập ấy, chúng ta sẽ có thể đối diện với những khổ đau, tiếp xúc được với những hoàn cảnh khó khăn trước mắt, nhưng không để cơn nước lũ lôi cuốn ta đi hoặc nhấn chìm ta vào trong giây phút hiện tại.  Chánh niệm chính là chiếc lưng thẳng, strong back, đó là năng lượng của tuệ giác giúp ta có dũng lực vượt qua những thử thách của cuộc đời.  Và tình thương, khả năng biết cảm thông với những khổ đau của cuộc đời, dám tiếp xúc với hạnh phúc niềm vui, chính là tấm lòng mềm dịu, soft front, giúp ta bước đi giữa cuộc đời như một dòng suối mát.

Tiếp xúc với cuộc đời bằng sự mềm dịu của tình thương giúp ta có thể tiếp nhận những gì xảy ra mà không đóng kín trái tim mình lại, vẫn giữ được nụ cười, biết tha thứ cho những khổ đau.  Và ta có thể giữ được thái độ ấy bằng sự thực tập chánh niệm, năng lượng của tuệ giác và sự vững chãi.

Hơi thở ý thức

Bạn biết không, trong cuộc đời có lẽ chúng ta sẽ không thể nào thật sự chuẩn bị trước cho một việc gì hết, từ những việc bình thường như là đi làm, lập gia đình, có con, hoặc là đối diện với cái bệnh, già, và chết… cho dù mình có cố gắng đến đâu.  Thật ra ta chỉ có thể tiếp xử với cuộc sống khi nó đang xảy ra mà thôi.  Ta đâu có thể chuẩn bị trước cho một sự mất mát nào, cho một hạnh phúc nào, hoặc cho một khổ đau nào.  Nó chỉ có thể là giây phút này mà thôi.  Vì vậy mà sự tu học không phải chỉ là một công phu thực tập trên tọa cụ, nó cũng chính là biết sống thật với mình, có mặt với những kinh nghiệm nào đang có mặt và xảy ra trong giây phút này.

Hơi thở ý thức là một phương cách rất mầu nhiệm để giúp ta tiếp xúc được với sự sống đang có mặt.  Hơi thở ý thức chỉ đơn giản có nghĩa là mình có ý thức về hơi thở của mình, thở và biết được rằng mình đang thở.  Nó đem sự sống về có mặt.  Bạn hãy thử thở vào một hơi thở sâu và nhẹ đi, ta sẽ thấy vai và lưng mình ngay thẳng lên, ta trở nên vững chãi hơn, và khi thở ra một hơi nhẹ, ta thấy ngực bụng của mình trở nên mềm dịu tự nhiên.  Soft front and strong back, hơi thở ý thức sẽ giúp ta có khả năng làm được việc ấy.

Hạnh phúc trong vô thường

Tôi nghĩ bức tranh người mù qua cầu của thiền sư Hakuin cũng nói lên sâu sắc lẽ vô thường của đời sống.  Trên hành trình của cuộc sống chúng ta nên tiếp xúc, sờ chạm, vào thực tại cho thật sâu sắc, và rồi buông bỏ để tiếp tục bước tới.  Đời sống thay đổi nhanh đến bất ngờ!  Mỗi ngày trên đường đi làm, tôi thấy những phố xá, nhà cửa biến đổi.  Những cửa tiệm thân quen bao nhiêu năm, chợt một ngày đi ngang qua thấy cửa đóng kín im ỉm.  Có biết bao cuộc đời chung quanh cũng ảnh hưởng theo.

Một người bạn kể, có một lần phải từ giã căn phòng làm việc mà anh đã có mặt nơi đó mỗi ngày hơn hai mươi mấy năm trời.  Ngày cuối anh ngồi thật yên, sắp đặt lại vài quyển sách, và đưa tay chạm vào mặt bàn, chiếc ghế, tủ sách…  không gian ấy thật lâu.  Như người mù trong bức tranh của thiền sư Hakuin, anh sờ chạm vào hiện tại, những gì đang có mặt trong giờ phút này, và rồi buông bỏ hết, để tiếp tục bước tới vào một nơi mình không hề biết.

Tôi nghĩ, sống trong đời chúng ta phải biết tiếp xúc với sự sống của mình. Và sự sống của mình được làm bằng những gì bạn hả?  Nếu nhìn cho sâu sắc ta sẽ thấy rằng, thật ra nó không phải được làm bằng những gì lớn lao, mà chỉ là những buổi sáng, buổi trưa, buổi tối, bằng những người bạn, người thương của mình, bằng con đường mình đi, bằng những giọt mưa, những sợi nắng… hằng ngày.  Mà nếu như ta không có mặt để tiếp xúc với những cái bình thường ấy, thì làm sao ta có thể thật sự sống được phải không bạn!

Tôi nhớ có lần được đọc rằng, You are not able to enjoy life because you are not able to enjoy the things in life.  Sự thật đơn giản là vậy.  Nếu ta không biết có hạnh phúc với những gì đơn sơ bình thường đang có mặt chung quanh ta, thì làm sao ta có thể sống hạnh phúc được?  Chúng là một đóa hoa, một hạt sỏi, một ánh trăng… mà ta chỉ có dịp gặp một lần trên con đường mình qua.

Trong cuộc đời, đối diện với những khó khăn dễ làm tấm lòng ta trở nên khô khan và chai cứng, lưng ta oằn xuống với những muộn phiền chồng chất. Hãy ý thức để thở nhẹ và sâu, nó sẽ giúp bạn ngồi thẳng lên và đem hạnh phúc với tình thương trở về.  Trên con đường bạn đi, hãy nhớ sờ chạm vào sự sống cho sâu sắc và nhìn cho thật rõ bạn nhé.  Và không cần dừng lại cũng không cần vội vã, hãy tiếp tục bước tới, ta sẽ có được một bình yên và niềm tin ngay giữa những biến đổi vô thường.

Nguyễn Duy Nhiên

Nguồn: “Trích từ trang nhà Trung Tâm Thiền Quán Sinh Thức tại http://www.sinhthuc.org/”

Các Chú chim Tiểu Quế Lâm

Chu-Chim-Tieu-Que-Lam-5

 Tiếng Chim hót tại Bồ Ðề Ðạo Tràng – Dec – 2012.

Âm thanh của thiên nhiên trên Ðất Phật đã có thể hiện hữu được trong khu vườn Linh Sơn Viên nhỏ bé này, thật là mầu nhiệm.
Xin chân thành Cảm Tạ Tấm Lòng Chân Thật của các Anh, các Chị khi Viếng Thăm Xứ Phật đã đem được âm thanh từ nơi Ðất Phật về  vườn hoa LSV.
Dec – 12 – 2012

Chu-Chim-Tieu-Que-Lam-151

Chiếc hộp tình yêu

Tác Giả: Sưu tầm

Có một người cha đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng.Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy.

Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: “Con tặng bố!”.

Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái: “Bộ con không biết là khi tặng quà cho người nào thì trong hộp phải có một cái gì chứ?”.

Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: “Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!”.

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đó không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong đời sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình và từ thượng đế. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

Sưu tầm

Quang cảnh xung quanh Bồ Ðề Ðạo Tràng
Dec – 2012.

Quang-Canh-xung-quanh-Bo-De-Dao-Trang-Dec-2012-1-1024x768Thanh daoQuang-Canh-xung-quanh-Bo-De-Dao-Trang-Dec-2012-3-1024x768

The Beautiful Light Ceremony in front of the Jade Buddha at Linh Sơn Temple Kushinagar, India Dec-8-2012.

Dem-Hoa-Dang-Dec-8-2012hoa-vang-ngat-huong-phap-thang-3-2013hoa-vang-ngat-huong-phap-2013hoa-vang-ngat-huong-phap-2013-16Thuy Huong vang 2014 (2)Thuy Huong vang 2014 (3)Thuy Huong vang 2014 (4)

Chuyển đến trang:  1  2  3  4

  • Bướm bay vườn cải hoa vàng-N. Hạnh

    Tôi không bao giờ khôn lớn Kể gì mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm ? Mới hôm qua đây tôi thấy bướm bay từng đàn rộn rã trong khu vườn cải hoa vàng.....
  • April 2014
    M T W T F S S
    « Mar    
     123456
    78910111213
    14151617181920
    21222324252627
    282930  
  • Câu nói ghi nhớ của Ðức Phật:

    “Nếu bạn muốn người khác được hạnh phúc, hãy thể hiện lòng từ. Nếu bạn muốn được hạnh phúc, hãy rèn luyện lòng từ.”
  • Archives

  • Recent Posts

  • Phước đức và Công đức

    Phước đức xuất phát từ hành động, nói năng, suy nghĩ thiện (lợi mình lợi người). Công đức có 2 nghĩa: Một là đức tạo ra từ công lao hành thiện, nghĩa này giống với nghĩa phước đức. Hai là ám chỉ cái đức của Đạo, hay nói cách khác là cái đại dụng của pháp. Bậc giác ngộ thì mọi hành động nhỏ nhặt nhất của họ đều là công đức, dù đó là hành động duy tác, không thiện không ác. Nhưng một người làm thiện với bản ngã thì tuy có phước đức vẫn không có công đức nào cả. (TS. VM)
  • NHỮNG TƯ TƯỞNG HAY

    Bốn ý tưởng hay cho cuộc sống: Nhìn lại đàng sau để có Kinh nghiệm ! Nhìn về phía trước để thấy Hy vọng ! Nhìn xung quanh để tìm ra Thực tại ! Nhìn vào bên trong để tìm thấy Chính mình!
  • Hạnh phúc không phải là chỗ đến, mà chính là cách đi - Margaret B. Runbeck
  • Người thông minh cầu nguyện không phải để thoát nạn, mà để mình không sợ hãi. R.W.Emerson