Hello world!

Feb 21 - 2016 (51)
May Buddha’s Smile bring you Happiness,
May the Season Flowers and soft music bring you peace and Pleasure!
.
spring-2012-4spring-snowfall-2012-19Hoa Nghe Tay 2015 (7a)Hoa Nghe Taymb

Hoa Crocus vừa chụp được sáng nay March 4 – 2017.
Trang web LSV đã được 5 năm, hoa Crocus là hình ảnh đầu tiên của trang web năm 2012,
hai năm sau khi có dịp tìm hiểu về nguồn gốc của hoa Crocus, LSV mới được biết rằng Hoa Crocus theo tiếng Việt có tên là Nghệ tây và Nghệ tây là một loại gia vị rất tinh tế mà thực sự là nhụy màu đỏ nhỏ bé ở trung tâm của hoa crocus tím (Crocus sativus).
.
Một số nhà sử học tin rằng nghệ tây đến Trung Quốc với Mông Cổ xâm lược từ Ba Tư. Tuy nhiên, vào khoảng thế kỷ thứ 3, người Trung Quốc đã đề cập đến nghệ tây là có xuất xứ từ Kashmiri. Theo thầy thuốc YHCT Trung Quốc Wan Zhen, theo ông môi trường sống của nghệ tây là ở Kashmir, nơi mọi người phát triển Nghệ tây chủ yếu để cung cấp nghệ cho Đức Phật. Các nhà sử học nghiên cứu hồ sơ Ba Tư cổ đại với sự xuất hiện 500 trước Công nguyên, thị trường Kashmir sử dụng nghệ tây trong thực phẩm và thuốc nhuộm sau đó lan rộng ra khắp Nam Á. Tu sĩ Phật giáo mặc áo choàng màu vàng nghệ, tuy nhiên, chiếc áo choàng không nhuộm bằng nghệ tây tốn kém mà là một loại thuốc nhuộm ít tốn kém, áo nhà sư được nhuộm cùng một màu sắc vàng của nghệ tây để hiển thị bình đẳng với nhau.

Hoa Nghe Tay 2015 (3)

Hôm nay không mưa như những ngày qua và đủ ấm để hoa Crocus có thể khoe sắc.
Vì sao hoa Crocus lại là cánh hoa đầu tiên trong trang nhà LSV? đơn giản chỉ là một sự tình cờ, khi trang web vừa thành hình và Crocus lại xuất hiện đầu tiên trong vườn nhà thế thôi, nhưng dường như đằng sau sự tình cờ này là cả một sự nhắn nhủ thầm kín sâu xa nào đó!

crocus-march-12-2013

Con cũng là hoa

” Bạch Đức Thế Tôn, Ngài là một bông hoa kỳ diệu hiếm có nở trong khu vườn nhân loại. Con cũng là một bông hoa trong khu vườn nhân loại. Con biết con phải nuôi dưỡng sự tươi mát của con để tự nuôi dưỡng mình và nuôi dưỡng thương yêu đến muôn loài.

Thở vào con thấy con là một bông hoa trong vườn hoa nhân loại. Thở ra con cảm thấy tươi mát. Không những con là một bông hoa mà con cũng có thể vững vàng như núi khi con có niệm, có định, có vững chải.

Với niệm, định trong con, tâm con tĩnh lặng và tri giác của con sẽ không bị méo mó sai lầm. Thở vào, con thấy con là nước tĩnh. Thở ra, con phản chiếu sự vật một cách trung thật.”

Bạch Đức Thế Tôn, Con lại mượn lời của Sư Ông Làng Mai nói lên Tâm Nguyện Linh Sơn Viên, con đã trích đoạn văn trên trong “Lời khai thị – An cư kiết thu 04-10-2004” của Sư Ông để chia sẽ với mọi người.

Con xin Thành Tâm Ðảnh Lễ Đức Thế Tôn, Sư Ông và Ân Sư.
.

March 4 – 2012

Crocus Feb 28 - 2014 (87)Crocus Feb 28 - 2014 (60)Crocus Feb 28 - 2014 (15)Hoa Nghe Tay 2015 (8)

Feb 2016 (29)Feb 28 2016 (15)

>>Hoa Nghệ Tây / Crocus

>>xin mời xem hình hoa Kỳ Diệu nét đẹp Thụy Hương vàng

Hoa dep 3 (37)

Mar 5 – 2017

Xuân Bên Cội Bồ Đề

Sáng nay có con chim nhỏ
Dậy sớm hót vang đất trời
Báo tin xuân về đây đó
Hương xuân lan tỏa ngàn nơi.

Vạn vật dường thay áo mới
Sau giấc ngủ dài đông miên.
Bên Cội Bồ Đề tĩnh lặng
Nhà sư vẫn thế ngồi yên.

Đông phương ánh dương bừng rạng
Một vầng tỉnh thức, hạo nhiên.
Bước chân kinh hành nhè nhẹ
Đời vui ngan ngát hương thiền.

Xuân về bên ngôi Tháp Cổ
Bụt mĩm miệng cười như nhiên.
Xuôi dòng thời gian xuân vắng
Môi ai vẫn nụ cười hiền.

Bốn mùa nhịp nhàng luân vũ
Kiếp người theo đó loay hoay.
Vững thân bên Bồ Đề thụ
Ơ ! Tâm Xuân tại nơi này.

Xuân gióng hồi chuông tỉnh thức
Nguyện cầu :” hải yến hà thanh ”.
Hương Bồ Đề Tâm sực nức
Lan xa… đây đó yên lành.

Ngày xuân tay tròn sen búp
Dâng hương hoa ngát cõi đời.
Cúi xin Như Lai về ngự
Trong lòng nhân thế nơi nơi…

Như Nhiên

Tâm Xuân

Người qua một giấc Đông miên
Trở mình tỉnh thức.. ngoài hiên Xuân về
Gió xuân lay nhánh Bồ đề
Chắp tay sen, chợt bốn bề ngát hương !

Xuân về xin gửi tình thương
Chan hòa tựa ánh triêu dương rạng ngời
Xuân thiêng liêng giữa đất trời
Ước nguyền đây đó, muôn người lạc an.

Chuông chùa huyền diệu ngân vang
Lay cành Mai dậy nở vàng trước hiên.
Chúa Xuân trong cõi Trạm Nhiên
Khoan thai nhẹ bước.. bình yên vào đời,

Thắp mùa xuân giữa môi cười
Thắp Tâm Xuân để lòng người mãi xuân.

Thích Tánh Tuệ

Mùa xuân theo dấu chân Phật

HT.Thích Trí Quảng

Nhớ nghĩ đến cuộc đời giáo hóa độ sanh của Đức Phật, chúng ta hình dung ra những phong cảnh từng lưu dấu ấn của Ngài, quả thật là trong lành, tuyệt đẹp vô cùng.

Thật vậy, xuất hiện trên thế gian này, Đức Phật đã chọn một cảnh thiên nhiên đơn giản, nhưng tràn đầy sức sống. Đó là khu vườn Lâm Tỳ Ni, Ngài Đản sanh dưới cây Vô ưu trong vườn này. Khi phát tâm đi tìm chân lý, Ngài đã trải qua mười một năm thiết thân thể nghiệm ở núi rừng. Và phút giây mà Đức Phật chứng quả Vô thượng Chánh đẳng giác, sự thành đạo huy hoàng của Ngài cũng đã ghi dấu ở cảnh hùng vĩ của núi rừng, dưới cội cây bồ-đề.
.
Sau khi thành đạo, từ cảnh núi rừng bao la, Đức Phật khởi đầu bước chân cứu độ chúng sanh, Ngài đã đến vườn Lộc Uyển thuyết pháp. Bước chân du hóa của Đức Phật đã trải qua khắp vùng Ngũ hà Ấn Độ, soi sáng tâm trí cho mọi người, ban rải tình thương khắp mọi nơi. Và khi mọi việc cần làm cho cuộc đời đã hoàn tất tốt đẹp, Đức Phật đi đến Câu Thi Na, thanh thản rời bỏ thế gian. Ngài nhập diệt trong khu rừng, trên chiếc võng giăng dưới tàng lọng của hai cây Sa la. Hầu như cả cuộc đời của Đức Phật, Ngài sống đơn giản với thiên nhiên, cỏ cây, núi rừng nhiều hơn.

Về tổ đình Linh Sơn Bửu Thiền, sống trong cảnh núi rừng hùng vĩ, thở không khí trong lành và thanh tịnh kỳ diệu của đất trời bao la, tự nhiên gợi cho tôi liên tưởng đến cuộc sống trầm mặc của Đức Phật thuở nào. Ngài đã tham thiền nhập định và giảng pháp ở núi rừng thanh khiết.

Và nhất là trong cảnh núi rừng vắng lặng êm đềm vô cùng, sáng tinh sương thơm mùi cây cỏ hiền hòa vừa thức giấc, hay vào buổi chiều tà, ánh dương nhè nhẹ len qua cây lá, cũng thoang thoảng hương dịu dàng của đất trời, hoa lá. Từng bước chân hành thiền trên con đường mộc mạc hoang sơ, trong không khí nhẹ nhàng tinh khiết, càng làm cho tôi thanh thản kỳ diệu, bắt gặp cái bản tâm mộc mạc, trong sạch như hiển hiện trước mặt một cách dễ thương.

Đức Phật cũng từ cõi thanh tịnh tuyệt vời của cái tâm trong sáng vô ngần ấy mà Ngài đã đến với chúng ta. Trong mối giao cảm sâu sắc tột cùng như thế ở núi rừng, trong tôi hiện hữu sáng ngời hình ảnh Đức Phật với từng bước chân đi trong tỉnh thức thật nhẹ nhàng, thanh thoát.

Như đóa sen tinh khiết tỏa hương làm dịu lòng người, bước chân giác ngộ của Đức Phật đi mãi, đi mãi, không hề mỏi mệt. Ngài đi qua biết bao núi rừng, qua bao vườn cây, qua bao phố phường, làng mạc, đến tận hang cùng ngõ hẻm. Ngài đến nơi nào cũng chỉ để mang lại sự an vui, hạnh phúc, yên bình cho thế nhân, cho mọi người thăng hoa trí tuệ, đạo đức, phước báo.

Chẳng những Đức Phật mang lợi ích đến cho mọi người sống đồng thời với Ngài, mà đến tận ngày nay, cả nhân loại vẫn còn hưởng thụ được sự lợi lạc vô cùng khi bước theo dấu chân Phật, sống trong giáo pháp của Ngài.

Hành thiền trong núi rừng tĩnh lặng bao la diệu vợi, từng bước, từng bước, cảm nhận đang đi theo dấu chân Phật thuở nào, một cuộc hành trình về tâm linh khai mở cho hành giả. Mỗi bước chân trên cuộc hành trình tâm linh đưa hành giả đến gần với Tịnh độ của Phật hơn và thâm nhập vào thế giới tâm linh vượt ngoài tính toan, mới nhận được ý nghĩa chân thật của Tịnh độ như thế nào.

Đọc kinh Duy Ma, nghe Phật dạy rằng Ngài chỉ dùng chân ấn đất là cảnh Tịnh độ hiện ra. Hay trong kinh Pháp hoa nhắc lại lời Phật nói rằng “Tịnh độ của Ta chẳng hư, mà chúng thấy cháy rã”. Nghe Phật nói sao mà đơn giản quá vậy. Chẳng lẽ Tịnh độ dễ có như thế hay sao và còn nhiều thắc mắc khác nữa.

Giờ đây, từng bước chân hành thiền ở núi rừng tĩnh lặng trên Linh Sơn Bửu Thiền tự, một lần nữa đã mở ra cho tôi cảnh Tịnh độ mà Đức Phật đã dạy trong kinh. Vâng, hành thiền trong tỉnh thức, cảm nhận sự an lành kỳ diệu. Từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim, từng dòng máu luân chuyển trong thân, từng bước chân đi, tất cả đều bao phủ tràn ngập niềm an lành kỳ diệu. An lành trong ta, an lành trong núi rừng bao la hiền hòa, an lành trong cỏ cây hoa lá vô tư, an lành trong không khí thuần khiết, dịu dàng, an lành trong mọi pháp lữ đồng hành xung quanh ta, an lành trong ánh mắt ngây thơ của chú chim bé nhỏ hay chú sóc đang mở to mắt nhìn ta.

Sự an lành kỳ diệu của hành giả an trụ trong tỉnh thức, an trụ trong sự hài hòa với đất trời bao la, với những người cùng hạnh nguyện, với mọi sinh vật của núi rừng. Mùa xuân của chúng ta đó, mùa xuân của những hành giả đang đi theo dấu chân Phật, đang sống trong tỉnh thức.

Hãy cùng an trụ mùa xuân ấy, hãy sống với Tịnh độ ấy, như hai câu thơ mà Hòa thượng Nhất Hạnh đã viết tặng tôi, khi tôi sang Pháp thăm ngài:

Chẳng biết rong chơi miền Tịnh độ
Làm người một kiếp cũng như không.

HT.Thích Trí Quảng

Không dừng lại và cũng không vội vã…


Hakuin là một thiền sư Nhật vào cuối thế kỷ 17 (1685–1768), ông cũng là người có công khôi phục lại dòng thiền Lâm tế tại Nhật.  Thiền sư Hakuin là một nhà tu, mà cũng vừa là một nhà thơ và lại là một họa sĩ rất tài. Những bức thư pháp và tranh vẽ của Hakuin, còn được gọi là nét cọ giác ngộ, có những nét đơn sơ và rất mới lạ, chúng đã mang lại nhiều cảm hứng và là sự hướng dẫn tu học cho biết bao thế hệ thiền sinh.

Trong những bức họa của ông, có lẽ tôi thích nhất là bức tranh về ba người mù.  Thiền sư Hakuin vẽ ba người mù đang cùng nhau dò dẫm bước qua một chiếc cầu khỉ, làm bằng một thân cây ngã.  Trong bức tranh ấy, chiếc cầu mỗi lúc lại càng trở nên nhỏ hẹp và người đi lại phải càng vất vả hơn.  Người mù thứ nhất, phía bên phải, một tay cầm đôi dép của mình, một tay cầm cây gậy cẩn thận dò dẫm cố vói tới phía trước.  Người mù thứ hai, vắt chiếc gậy vào thắt lưng, anh cúi xuống dùng bàn tay mình vịn vào thân cây lần mò bước tới.  Người thứ ba, anh treo đôi dép vào đầu chiếc gậy của mình để giữ thăng bằng, và quỳ hẳn xuống để bò mà đi tới.  Và nếu ta nhìn sang bên trái, chiếc cầu cheo leo ấy không đưa đến bờ bên kia mà chỉ treo lơ lững giữa không trung, ở phía xa xa là một dãy núi khuất trong mây và bên dưới là một vực sâu thẳm…   Chúng ta tự hỏi, không biết họ sẽ làm gì khi đi lần được đến cuối chiếc cầu khỉ ấy?

Bạn biết không, thiền sư Hakuin cũng là tác giả của công án “Tiếng vỗ của một bàn tay”, nên có lẽ bức tranh ấy cũng là một công án để cho chúng ta quán chiếu.  Hay là ý của thiền sư Hakuin muốn diễn tả về hành trình tu học của một thiền sinh?  Như những người mù ấy, chúng ta dò dẫm bước tới trên một chiếc cầu nhỏ cheo leo, ai có thể thật sự biết được mình đang đi về đâu, và nơi cuối con đường ấy là gì?

Nhưng tôi thì không quan tâm lắm về việc ấy, vì tôi nghĩ trên hành trình tu học con đường ta đang đi cũng quan trọng như nơi ta sẽ đến, vì nơi nào ta đến mà không phải là bây giờ và ở đây phải không bạn?  Nếu nơi này ta tập cho mình có được an vui thì nơi ấy chắc cũng sẽ được an vui.  Còn nếu như nơi này ngày không vui và trời không xanh, thì chắc gì nơi ta về sẽ là gì khác hơn.

Bộc Lưu

Bức tranh ấy của thiền sư Hakuin làm tôi nhớ đến một bài kinh trong Tương Ưng Bộ (Samyutta-Nikáya), có tựa là Bộc Lưu.  Có người hỏi đức Phật rằng bằng cách nào mà Ngài đã vượt qua được dòng nước lũ.  Đức Phật chỉ đơn giản đáp:

– “Này Hiền giả, không đứng lại, không vội vã, Ta vượt khỏi dòng nước lũ.”  I crossed over the flood without pushing forward, without staying in place.

– “Thưa ngài, làm sao không đứng lại, không vội vã, Ngài vượt khỏi dòng nước lũ?”  Người ấy hỏi.

– “Này Hiền giả, khi Ta đứng lại, thời Ta bị chìm xuống.  Khi Ta vội vã, thời Ta bị cuốn trôi; do vậy, này Hiền giả, không đứng lại, không vội vã, Ta vượt khỏi dòng nước lũ.”

Tôi nghĩ đức Phật muốn dạy rằng trên con đường tu học chúng ta phải biết khéo léo và từ tốn với chính mình, và hãy có niềm tin vào mỗi bước chân đi tới.  Nhờ tiếp tục bước tới, không dừng lại và cũng không vội vã, với một thái độ vững chãi và thảnh thơi, mà ta sẽ vuợt qua những khó khăn của mình, bước qua được dòng nước lũ.

Trên bước đường tu học và trong cuộc sống thường ngày, chắc chắn có những lúc ta sẽ phải đối diện với những nghịch cảnh, với những khó khăn tưởng chừng như không có lối ra, nhưng ta hãy cứ vững lòng và thong thả bước tới, và cũng đừng bao giờ dừng lại.

Hãy giữ cho lòng ta mềm và lưng ta thẳng

Nhưng làm thế nào để ta có thể vừa vững chãi, mà cũng lại vừa có thể thảnh thơi bước tới, trong một cuộc sống nhiều nhiêu khê và đầy những bất ngờ này bạn hả?  Có một vị thiền sư dạy cho chúng ta một phương cách thực tập rất hay.   Ngài khuyên ta hãy tập giữ cho lòng mình luôn được mềm dịu nhưng lưng ta lúc nào cũng được thẳng, soft front and strong back.  Một tấm lòng mềm dịu, soft front, là một tâm từ, một thái độ chấp nhận và biết thứ tha, nó giúp ta mở rộng lòng mình ra và tiếp xúc được với những khó khăn, bất ngờ của cuộc sống.  Một lưng ngay thẳng, strong back, là một năng lượng của chánh niệm, một dũng lực, giúp mình tiếp tục vững chãi và khéo léo bước tới.

Với sự thực tập ấy, chúng ta sẽ có thể đối diện với những khổ đau, tiếp xúc được với những hoàn cảnh khó khăn trước mắt, nhưng không để cơn nước lũ lôi cuốn ta đi hoặc nhấn chìm ta vào trong giây phút hiện tại.  Chánh niệm chính là chiếc lưng thẳng, strong back, đó là năng lượng của tuệ giác giúp ta có dũng lực vượt qua những thử thách của cuộc đời.  Và tình thương, khả năng biết cảm thông với những khổ đau của cuộc đời, dám tiếp xúc với hạnh phúc niềm vui, chính là tấm lòng mềm dịu, soft front, giúp ta bước đi giữa cuộc đời như một dòng suối mát.

Tiếp xúc với cuộc đời bằng sự mềm dịu của tình thương giúp ta có thể tiếp nhận những gì xảy ra mà không đóng kín trái tim mình lại, vẫn giữ được nụ cười, biết tha thứ cho những khổ đau.  Và ta có thể giữ được thái độ ấy bằng sự thực tập chánh niệm, năng lượng của tuệ giác và sự vững chãi.

Hơi thở ý thức

Bạn biết không, trong cuộc đời có lẽ chúng ta sẽ không thể nào thật sự chuẩn bị trước cho một việc gì hết, từ những việc bình thường như là đi làm, lập gia đình, có con, hoặc là đối diện với cái bệnh, già, và chết… cho dù mình có cố gắng đến đâu.  Thật ra ta chỉ có thể tiếp xử với cuộc sống khi nó đang xảy ra mà thôi.  Ta đâu có thể chuẩn bị trước cho một sự mất mát nào, cho một hạnh phúc nào, hoặc cho một khổ đau nào.  Nó chỉ có thể là giây phút này mà thôi.  Vì vậy mà sự tu học không phải chỉ là một công phu thực tập trên tọa cụ, nó cũng chính là biết sống thật với mình, có mặt với những kinh nghiệm nào đang có mặt và xảy ra trong giây phút này.

Hơi thở ý thức là một phương cách rất mầu nhiệm để giúp ta tiếp xúc được với sự sống đang có mặt.  Hơi thở ý thức chỉ đơn giản có nghĩa là mình có ý thức về hơi thở của mình, thở và biết được rằng mình đang thở.  Nó đem sự sống về có mặt.  Bạn hãy thử thở vào một hơi thở sâu và nhẹ đi, ta sẽ thấy vai và lưng mình ngay thẳng lên, ta trở nên vững chãi hơn, và khi thở ra một hơi nhẹ, ta thấy ngực bụng của mình trở nên mềm dịu tự nhiên.  Soft front and strong back, hơi thở ý thức sẽ giúp ta có khả năng làm được việc ấy.

Hạnh phúc trong vô thường

Tôi nghĩ bức tranh người mù qua cầu của thiền sư Hakuin cũng nói lên sâu sắc lẽ vô thường của đời sống.  Trên hành trình của cuộc sống chúng ta nên tiếp xúc, sờ chạm, vào thực tại cho thật sâu sắc, và rồi buông bỏ để tiếp tục bước tới.  Đời sống thay đổi nhanh đến bất ngờ!  Mỗi ngày trên đường đi làm, tôi thấy những phố xá, nhà cửa biến đổi.  Những cửa tiệm thân quen bao nhiêu năm, chợt một ngày đi ngang qua thấy cửa đóng kín im ỉm.  Có biết bao cuộc đời chung quanh cũng ảnh hưởng theo.

Một người bạn kể, có một lần phải từ giã căn phòng làm việc mà anh đã có mặt nơi đó mỗi ngày hơn hai mươi mấy năm trời.  Ngày cuối anh ngồi thật yên, sắp đặt lại vài quyển sách, và đưa tay chạm vào mặt bàn, chiếc ghế, tủ sách…  không gian ấy thật lâu.  Như người mù trong bức tranh của thiền sư Hakuin, anh sờ chạm vào hiện tại, những gì đang có mặt trong giờ phút này, và rồi buông bỏ hết, để tiếp tục bước tới vào một nơi mình không hề biết.

Tôi nghĩ, sống trong đời chúng ta phải biết tiếp xúc với sự sống của mình. Và sự sống của mình được làm bằng những gì bạn hả?  Nếu nhìn cho sâu sắc ta sẽ thấy rằng, thật ra nó không phải được làm bằng những gì lớn lao, mà chỉ là những buổi sáng, buổi trưa, buổi tối, bằng những người bạn, người thương của mình, bằng con đường mình đi, bằng những giọt mưa, những sợi nắng… hằng ngày.  Mà nếu như ta không có mặt để tiếp xúc với những cái bình thường ấy, thì làm sao ta có thể thật sự sống được phải không bạn!

Tôi nhớ có lần được đọc rằng, You are not able to enjoy life because you are not able to enjoy the things in life.  Sự thật đơn giản là vậy.  Nếu ta không biết có hạnh phúc với những gì đơn sơ bình thường đang có mặt chung quanh ta, thì làm sao ta có thể sống hạnh phúc được?  Chúng là một đóa hoa, một hạt sỏi, một ánh trăng… mà ta chỉ có dịp gặp một lần trên con đường mình qua. 

Trong cuộc đời, đối diện với những khó khăn dễ làm tấm lòng ta trở nên khô khan và chai cứng, lưng ta oằn xuống với những muộn phiền chồng chất. Hãy ý thức để thở nhẹ và sâu, nó sẽ giúp bạn ngồi thẳng lên và đem hạnh phúc với tình thương trở về.  Trên con đường bạn đi, hãy nhớ sờ chạm vào sự sống cho sâu sắc và nhìn cho thật rõ bạn nhé.  Và không cần dừng lại cũng không cần vội vã, hãy tiếp tục bước tới, ta sẽ có được một bình yên và niềm tin ngay giữa những biến đổi vô thường.

Nguyễn Duy Nhiên

Nguồn: “Trích từ trang nhà Trung Tâm Thiền Quán Sinh Thức tại http://www.sinhthuc.org/”

 Tiếng Chim hót tại Bồ Ðề Ðạo Tràng – Dec – 2012.

Âm thanh của thiên nhiên trên Ðất Phật đã có thể hiện hữu được trong khu vườn Linh Sơn Viên nhỏ bé này, thật là mầu nhiệm.
Xin chân thành Cảm Tạ Tấm Lòng Chân Thật của các Anh, các Chị khi Viếng Thăm Xứ Phật đã đem được âm thanh từ nơi Ðất Phật về  vườn hoa LSV.
Dec – 12 – 2012

Chiếc hộp tình yêu

Tác Giả: Sưu tầm

Có một người cha đã quở phạt đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng.Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một cái hộp giấy.

Sáng sớm hôm sau, đứa con gái nhỏ vẫn mang hộp quà đến nói với cha: “Con tặng bố!”.

Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình tối hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra, thấy cái hộp trống rỗng.

Ông mắng con gái: “Bộ con không biết là khi tặng quà cho người nào thì trong hộp phải có một cái gì chứ?”.

Đứa con gái nhỏ ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng, thưa: “Bố ơi, đó đâu phải là cái hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn vào hộp để tặng bố mà!”.

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy đứa con gái nhỏ xin con tha thứ.

Đứa con gái nhỏ, sau đó không bao lâu, qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau, người cha vẫn khư khư giữ cái hộp giấy bên mình, mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà đứa con gái bé bỏng của ông đã thổi vào chiếc hộp.

Trong đời sống, chúng ta đã và sẽ nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái của chúng ta, từ bạn bè, gia đình và từ thượng đế. Trên đời này, chúng ta không thể có được tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.

Sưu tầm

Sunrise Jan 28- 2017

Chúc Mừng Năm Mới , LSV thành tâm kính chúc tất cả năm mới luôn An lạc và Cát tường trong sự gia hộ của Hồng ân Tam bảo chư Phật mười phương …!
NAM MÔ HOAN HỈ BỒ TÁT MA HA TÁT…!

Hình dạng của áng mây hồng ban mai ngày mùng một Tết 2017 như là dạng của một chú Kỳ lân (Kỳ lân là một trong 4 linh vật: long, ly, quy, phượng theo tín ngưỡng dân gian Á Đông. Kỳ lân là một con vật tưởng tượng, có đầu nửa rồng nửa thú, đôi khi chỉ có một sừng, do không húc ai bao giờ nên sừng này (được coi) là hiện thân của từ tâm.

Nhưng dù xuất hiện với hình dạng như thế nào thì trong trí tưởng tượng của tín ngưỡng dân gian phương Đông, Kỳ lân cũng là con vật báo hiệu điềm lành!


Chuyển đến trang:  1  2   4  5

 
This entry was posted in Uncategorized. Bookmark the permalink. Post a comment or leave a trackback: Trackback URL.

6 Comments

  1. hb
    Posted March 5, 2012 at 10:27 am | Permalink

    thanks for your good work.hb.

  2. Ngoc Lac
    Posted May 21, 2012 at 3:58 am | Permalink

    Chan thanh cam on tac gia da post hinh anh va bai viet rat sinh dong va y nghia. De tu Ngoc Lac rat muon biet chua Linh Son Vien dia chi o dau, nam o quoc gia nao, kinh mong tac gia phan hoi som, mot lan nua vo cung cam on.
    Ngoc Lac

    • LSV
      Posted May 22, 2012 at 11:48 am | Permalink

      Xin chào Ngọc Lạc.
      Trang nhà Linh Son Vien chỉ là Khu Vuon Hoa Tâm thật nhỏ trong Khuon Vien Nhà Phật. Với niềm vui chân thật để có đưoc bầu không khí nhẹ nhàng, chuyển hóa được muộn phiền cho những ai có thể cảm nhận được. Khi Ngọc Lạc viếng thăm trang nhà LSV đã gặt được chut ít lợi lạc về Phật Pháp cũng như có thể trở về với chính minh mot chút thì đó là “Nơi” Ngọc Lạc đã đến Linh Son Vien rồi! Chúc Ngọc Lạc Vô Lượng An Lành và thành tửu sở nguyện.
      Linh Son Vien.

  3. Ngoc Lac
    Posted May 23, 2012 at 9:54 am | Permalink

    Vậy là tuy nhà ở xa chùa nhưng ngày nào con cũng đuợc lên thăm chùa, hôm nay con thăm chùa nghe được những lời ca tiếng nhạc đầy cảm xúc. Hôm trước con tìm hình ảnh về hoa sen ( con rất thích hoa sen) nên vô tình con tìm được website này, đúng là hữu duyên, con cảm ơn Phật Trời.
    Ngọc Lạc

    • LSV
      Posted May 25, 2012 at 2:27 pm | Permalink

      Xin Chao Ngoc Lac.
      Khi Ngoc Lac vao phan Kinh hay Phap Am, Ngoc Lac cung co the nghe cac Thay Tung Kinh va Giang Phap nhu o Chua. Chuc Ngoc Lac Than Tam luon An Lac.
      Linh Son Vien.

  4. Ngoc Lac
    Posted June 1, 2012 at 4:43 am | Permalink

    Con cảm ơn thầy, kính mong thầy post lyric của các bài kinh để con vừa nghe vừa đọc theo luôn ạ.
    Ngọc Lạc

Post a Comment

Your email is never published nor shared. Required fields are marked *

You may use these HTML tags and attributes: <a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>

*
*