Home

 July 25 – 2016

Moon July 21, 2016 - 4a

NHỮNG ÁNG MÂY TRẮNG

Me-oiTôi nhớ mãi một buổi chiều,
Mẹ ngồi bên thềm sân,
Cúi xuống, thoang thoáng một nét buồn.
Tôi hỏi: “Sao mẹ buồn?”
“Không, mẹ không buồn, mẹ sợ.
Mẹ sợ những áng mây trắng đang bay.
Trông kìa, con thấy chăng, xa xa những áng mây thật nhẹ?
Sao trông giống những áng mây một thuở nào.
Ngày xưa mẹ hay tựa cửa ngắm mây,
Bà ngoại mắng: ‘Con gái không được mơ màng!’
Ông ngoại bảo: ‘Bà à! con gái cần những ước mơ để lớn”.
Từ ngày xa mẹ, tôi thường hay ngửa mặt nhìn theo những áng mây trắng,
Nhẹ bay xa tít một phương trời.
“Hôm nay, mẹ có biết không, con đã lớn,
Trông kìa, mẹ hãy ngước lên!
Con đã hóa thành một áng mây thật nhẹ,
Một áng mây trắng đẹp nhất trong những giấc mơ của mẹ,
Một ngày xưa”.

Bures-Sur-Yvette, 15.07.16  
(Vu Lan một vần thơ gửi mẹ)
Hoang Phong

Nguồn: thuvienhoasen


Ban mai June 4 - 2016-10

Ngày kết nối yêu thương

Thích Thông Huệ

Vu Lan là ngày thể hiện tình người thắm thiết trong cuộc sống nhân sinh, mang tính văn hóa đạo đức tâm linh, văn hóa đạo đức tình người. Ngày lễ hội này đã ăn sâu trong lòng mỗi người dân Việt, cũng như sự ảnh hưởng của nó lan tỏa khắp cộng đồng nhân loại, thắm đượm tinh thần từ bi của Đạo Phật.

Mỗi năm đến mùa Vu Lan, trong lòng chúng ta lại rộn lên một niềm hiếu hạnh, nhớ thương cha mẹ nhiều hơn. Đây là dịp làm ấm lại ân tình ân nghĩa sâu đậm của cha mẹ, công ơn sanh thành dưỡng dục nặng tợ cù lao, để rồi trong mỗi thời khắc của cuộc sống, chúng ta không bao giờ quên ơn cha mẹ dù còn sống hay đã khuất. Không phải đợi đến Rằm Tháng Bảy chúng ta mới cảm thấy thương nhớ cha mẹ, mà phải tâm niệm rằng ngày nào, giờ nào, phút nào, tình yêu thương cha mẹ vẫn luôn chứa chan trong lòng mỗi người con hiếu hạnh.

“Nghĩ về mẹ trời luôn tươi sắc nắng,

Hoa trong vườn không gió cũng xôn xao”.

Vu Lan là ngày thể hiện tình người thắm thiết trong cuộc sống nhân sinh, mang tính văn hóa đạo đức tâm linh, văn hóa đạo đức tình người. Ngày Vu Lan không chỉ dành riêng cho người phật tử hay trong Đạo Phật, mà còn là mùa lễ hội văn hóa của tình người, mở rộng tâm hồn để kết nối nhịp cầu yêu thương với mọi người và tất cả chúng sanh trong cùng khắp pháp giới. Tinh thần ảnh hưởng của ngày lễ hội thù thắng này có tác dụng rất mạnh mẽ trong xã hội, mang tính nhân văn cao cả, suy tiến mọi ân tình ân nghĩa trong cuộc sống, khuyến khích mọi người sống có luân thường đạo lý theo quy luật vận hành tự nhiên của nhân quả.

Khi Đạo Phật du nhập vào nền văn hóa nước ta, bên cạnh những lời dạy đầy minh triết của Đức Phật nhằm chuyển hóa thân tâm, đạt đến mục tiêu tối thượng là giác ngộ giải thoát, thì tinh thần của ngày lễ Vu Lan cũng dần dần trở thành ngày lễ hội truyền thống của dân tộc. Dầu có bề bộn công việc gì, đến ngày này chúng ta đều về chùa, dự vào pháp phần của Phật, nghe quý thầy giảng về công ơn cha mẹ, cách báo hiếu, đền ơn đáp nghĩa, chúng ta mới thấy hết ý nghĩa trong đời sống đạo đức tâm linh. Mỗi chúng ta đều mang trong mình dòng máu của tổ tiên, ông bà, cha mẹ. “Mộc bổn thủy nguyên”, ai ai cũng có nguồn cội gốc gác của mình.

“Cây có cội mới trổ cành xanh lá,

 Nước có nguồn mới tỏa khắp rạch sông”.

Vu Lan được xem là “ngày về nguồn”, là dịp để truy niệm nguồn gốc hiện hữu của mình trên thế gian, và những ân tình đã cưu mang chúng ta tồn tại, phát triển trong cuộc đời này. Sự sống của chúng ta được tiếp diễn bằng những mối tương duyên, tương quan của mọi người xung quanh, thân hoặc sơ, trực tiếp hay gián tiếp đều ảnh hưởng đến sự tồn tại và phát triển của chúng ta. Không một ai có thể tự tách rời ra mà tồn tại được. Đây là tinh thần nhân văn cao cả thể hiện trong ý nghĩa về lý nhân duyên sinh, trùng trùng duyên khởi. Nếu mọi người đều hiểu được đạo lý này, mình vì mọi người, mọi người vì mình thì xã hội  sẽ tươi đẹp, thấm đượm tinh thần từ bi, vô ngã vị tha của Đạo Phật.

Tất cả chúng ta có mặt trên cõi đời này đều do công ơn sanh thành dưỡng dục của cha mẹ. Từ thuở bé, cha mẹ đã lo cho ta từng cái ăn, cái mặc. Đến khi lớn lên, lại lo cho chúng ta đến trường trau dồi kiến thức, mai sau có công danh sự nghiệp cho mình tiến thân. Không những thế, cha mẹ sợ chúng ta hư hỏng nên hướng vào môi trường đạo đức tâm linh, đưa đến chùa quy y Tam Bảo, biết cách ăn ở hiền thiện, để từ đó chúng ta làm hành trang bước vào đời một cách tự tin và vững chãi. Vì vậy, công ơn cha mẹ thật vô bờ bến, mà bổn phận mỗi người con phải tự mình ghi khắc trong tim. Nếu chúng ta không thương cha mẹ một cách chân tình thì đối với những ân tình ân nghĩa khác trong xã hội, chúng ta cũng không thể báo đáp trọn vẹn. Giả chăng nếu có, cũng chỉ là một hình thức vụ lợi để mưu cầu cho riêng mình.

Có thể nói, hiếu đạo là nền tảng đạo đức của xã hội loài người, là nền móng căn bản hướng đến lầu cao trí tuệ, là tiêu chí căn bản của người tu. Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật, Đạo hiếu tức là Đạo Phật. Là người phật tử đến chùa tụng kinh, làm mọi việc thiện lành, lại sống bất hiếu, đối xử tệ bạc với cha mẹ thì không xứng đáng là người đệ tử Phật. Trong kinh, Đức Phật dạy: “Gặp thời không có Phật, khéo thờ cha mẹ tức là thờ Phật”. Đức Phật đã nâng địa vị của cha mẹ lên ngang tầm với Ngài, xem cha mẹ tại tiền như Phật tại thế mà hết lòng phụng thờ, nuôi dưỡng cho trọn đạo làm con. Như thế, chúng ta có thể hất hủi, xem thường cha mẹ mình chăng? Thơ ca dân gian cũng đã truyền tụng:

“Cha già là Phật Thích Ca,

Mẹ già như thể Phật Bà Quan Âm.

Nhớ ngày xá tội vong nhân,

Lên chùa lễ Phật đền ơn sanh thành”.

Sự hiếu thảo của con cháu là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của cha mẹ khi tuổi đã xế chiều. Đối với người già, các nhu cầu tiêu thụ về đời sống vật  chất không nhiều, điều cần thiết nhất là niềm vui tinh thần khi được nhìn thấy con cháu ngoan hiền, gia đình đông đủ, sum họp vui vầy hạnh phúc bên nhau. Vì vậy, khi cha mẹ còn sống, chúng ta nên hết lòng phụng dưỡng, thường xuyên lui tới hỏi han, thăm nom, chăm sóc để không phải hối tiếc về sau khi cha mẹ đã lìa đời. Chúng ta đến chùa, học hiểu phật pháp rồi đem về Phật hóa gia đình, làm cho gia đình hạnh phúc, xã hội bình an phúc lạc.

Bất hạnh thay cho những ai không còn cha mẹ hiện hữu trên đời để vỗ về sưởi ấm con tim, không còn dịp để phụng dưỡng, đền đáp thâm ân cao vời của cha mẹ, thì đến ngày Vu Lan nên một lòng chí thành tưởng nhớ về hai đấng sanh thành với niềm tôn kính nhất, phát tâm làm mọi điều thiện lành, sống tốt đời đẹp đạo, hồi hướng công đức cho cha mẹ sớm siêu sanh về cõi giới an lành. Đó cũng là cách báo đáp công ơn cha mẹ khi người đã khuất.

“Nếu mình hiếu kính mẹ cha,

Mai sau con hiếu với ta khác gì.

Nếu mình ăn ở vô nghì,

Đừng mong con hiếu làm gì uổng công”.

Từ cổ chí kim, Đông phương hay Tây phương đều suy tiến đạo hiếu. Tinh thần của ngày lễ Vu Lan được thể hiện trên ba phương diện: lòng biết ơn công lao sanh thành dưỡng dục của cha mẹ, phương pháp báo đáp công ơn đó và nhân quả tất yếu của đạo hiếu. Chúng ta nên biết, hiếu kính phải đi đôi với hiếu dưỡng. Lòng biết ơn cha mẹ phải được thể hiện bằng những hành động việc làm cụ thể, phụng dưỡng cha mẹ về vật chất lẫn tinh thần, có như vậy mới đầy đủ ý nghĩa tri ân và báo ân. Từ những ý nghĩ và hành động báo hiếu đó sẽ đưa đến kết quả tốt đẹp cho những người con hiếu thảo. Vì thế, ngày Vu Lan cũng là dịp để suy tiến đạo lý nhân quả, khuyên mọi người sống hay, sống đẹp, sống có ý nghĩa. Sống là môt nghê thuật. Chúng ta phải sống hiếu thảo với cha mẹ, hiếu kính với người trên, hiếu hòa với kẻ dưới, hiếu thuận với mọi người và hiếu sinh với vạn loại. Như vậy, ngày lễ hội Vu Lan mang nhiều ý nghĩa giá trị luân lý đạo đức, đề cao mọi ân tình ân nghĩa trong cuộc sống nhân sinh và vạn loại.

Vu Lan là nhịp cầu yêu thương, được truyền thông từ quá khứ đến hiện tại và tương lai. Chúng ta không chỉ nhớ ơn những người đang cưu mang mình mà còn tri niệm công ơn của những người đã khuất như cửu huyền thất tổ, đa sanh phụ mẫu, thất thế phụ mẫu, hay những chiến sĩ trận vong, đồng bào tử nạn, những người đã hy sinh xương máu cho nền độc lập tự do của tổ quốc, để hôm nay chúng ta được sống trong cảnh thái bình, no ấm. Nhiều đàn tràng chẩn tế, cầu siêu bạt độ, chẩn thí âm linh… được các cấp Giáo hội và chính quyền tổ chức tại các tỉnh thành cũng nhằm mục đích thể hiện tinh thần đền ơn đáp nghĩa cao đẹp này.

Tinh thần của mùa lễ hội Vu Lan giáo dục lòng nhân ái đối với kẻ còn người mất, khơi mở tấm lòng độ lượng bao dung trong mối quan hệ tương duyên giữa mình và vạn loại. Tình yêu thương đất nước, giống nòi, đạo pháp, dân tộc, tinh thần tôn sư trọng đạo, yêu thương cha mẹ, mọi người, mọi loài… được suy tiến trong mọi khía cạnh đạo đức của xã hội vào dịp Đại lễ Vu Lan. Đây cũng là dịp thể hiện tinh thần cứu khổ độ sanh, mang thông điệp từ bi của Đạo Phật vào đời, chuyển hóa khổ đau, kết nối nhịp cầu yêu thương, xây dựng xã hội ngày thêm tươi đẹp, bình an, phúc lạc.

.
Thiền Viện Trúc Lâm Viên Ngộ
Phan Rang – Ninh Thuận.

Mùa Vu Lan

English Garden Rose  (1)

TÌNH MẸ CHA !

Con tìm gì trong buổi chiều thu nay?
Tìm hoài niệm cha mẹ ngày xưa cũ
Con đi tìm bao điều người ấp ủ
Nhưng mong ước chưa đủ đếm công lao

Con đi tìm lời ru mẹ ngọt ngào
Tình của người dạt dào như biển lớn
Ngọn yêu thương cả đời xanh mơn mởn
Người là thế… chẳng thể nói hết đâu

Con đi tìm mái tóc cha bạc màu
Bao vất vả, cực nhọc đâu ai biết
Bước chân trần vẫn vội vàng mải miết
Dù nắng hạ hay tiết lạnh đông về

Con đi tìm sau bao nỗi ê trề
Bóng mẹ cha vẫn vỗ về tươi sáng
Để đời con luôn ăm áp, lênh láng
Những ngọt ngào có dáng mẹ, hình cha !
.
Thái Bình 25/07/2016
Trọng Diện

Rose 2016 -1

TUYẾT GIỮA MÙA HÈ
Sayadaw U. Jotika 
Tỳ kheo Tâm Pháp dịch Việt

CHƯƠNG 7: TÌNH BẠN, MỐI QUAN HỆ VÀ LÒNG TỪ BI

Đâu là chìa khóa mở cửa trái tim con người? Sự hiểu biết lẫn nhau.

Điều quý giá nhất trên đời là mối quan hệ…là tình bạn.

Cuộc đời không thể thực nếu các quan hệ của mình không thực (giả tạo).
.
Quan hệ giữa con người
với con người thật thiêng liêng.
Quan hệ giữa con người với nhau là nguồn gốc
của những niềm vui lớn nhất và những đau khổ
 lớn nhất trong tâm mỗi con người. Chất lượng
 cuộc sống của chúng ta phụ thuộc rất nhiều vào
 chất lượng mối quan hệ giữa mình với
những người xung quanh. Điều tốt đẹp nhất tôi

có thể trao tặng bạn là tình bạn của tôi.

 

Thật vui khi có những người bạn tốt. Cuộc đời sẽ thật vô vị làm sao nếu không có những bậc thiện tri thức (những người bạn lành trong đạo, kalyāna mittas).

Có được một người bạn mới hiếm làm sao.

Bạn thân mến, tôi chẳng còn nhiều bạn nữa. Vì vậy tôi trân quý những người bạn vẫn còn lại với tôi.
Có được những người bạn là một trong những điều tuyệt vời nhất trong cuộc sống. Phát triển sự hiểu biết ngày càng sâu sắc hơn về chính bản thân mình và về thế giới cũng là một điều vô cùng tuyệt diệu. Đối với tôi, sự hiểu biết là thứ làm cho tôi thỏa mãn nhất trên đời.
.
Tình bạn của chúng ta không có thời gian và không gian.
Tôi đã có thêm nhiều bạn mới mà mình có thể trao đổi, liên hệ được; tôi không mong đợi điều gì từ họ cả: chỉ với một trái tim hoàn toàn rộng mở, một sự giao tiếp hoàn toàn tự do, thoải mái.
.

Đúng thế, tôi cũng thực sự “khao khát có được một người bạn thực sự chân thành”.

………

(Trích trong: “TUYẾT GIỮA MÙA HÈ – Sayadaw U. Jotika  – Tỳ kheo Tâm Pháp dịch Việt)

Nguồn: thuvienhoasen

Sunrise, June 1 - 2016 mh

đâu là của riêng ai

Có một anh chàng trai nghèo khổ nhưng lại có một tâm đạo rất lớn.  Mặc dù gia cảnh vất vả nhưng lúc nào anh cũng mong muốn tìm cho mình một con đường hạnh phúc, một hạnh phúc chân thật và không đổi thay.  Mỗi khi nghe nói bất cứ nơi đâu có vị thầy nào giỏi, thì dù hoàn cảnh khó khăn anh vẫn lặn lội tìm đến để cầu đạo.  Nhưng qua bao năm tháng anh vẫn không đạt được những gì mình muốn, hạnh phúc mà anh tìm kiếm vẫn thấy quá xa xôi.

Một đêm khi anh ngủ, trong giấc mộng có một vị thần hiện ra dặn anh sáng mai hãy đi thật sớm đến một khu rừng gần đó, anh sẽ gặp một vị tu sĩ, và hãy hỏi thì ông ta sẽ giúp cho anh có được một cuộc sống hạnh phúc.

Sáng hôm sau, anh ta mừng rỡ vội vàng lên đường đi về khu rừng ấy.  Đến nơi, anh gặp một vị tu sĩ ăn mặc đơn sơ, y áo làm bằng những tấm vải vụn vá lại, ngồi dưới một gốc cây lớn dáng rất an vui và tự tại.  Nhớ lời dặn của vị thần trong giấc mơ, anh quỳ xuống thưa:

“Kính thưa thầy, bấy lâu nay con đi tìm một con đường hạnh phúc.  Con muốn đạt được một cái gì đó mà có thể giúp con luôn được an vui và tự tại trong mọi hoàn cảnh.  Con đã đi tìm cầu khắp nơi, và học từ nhiều vị thầy, nhưng vẫn không cảm thấy đạt được những gì mình muốn.  Con xin thầy thương sót từ bi chỉ dạy cho con.”

Vị tu sĩ ngước nhìn anh với ánh mắt từ ái, rồi nói,   “Thú thật ta cũng không có gì khác để dạy cho anh thêm nữa hết.”  Rồi vị tu sĩ cúi xuống tìm trong túi vải mình và lấy ra một vật, ông nói, “Ta chỉ có một vật này, không biết của ai cúng dường cho, thôi anh hãy cầm lấy đở đi”

Nói xong, vị tu sĩ trao cho anh một vật trông như một viên đá chiếu sáng lấp lánh.  Anh cầm trong tay và xem kỹ lại thì đó là một viên ngọc quý rất lớn.  Tim anh như ngừng đập!  Chưa bao giờ anh được thấy, chứ đừng nói là cầm trong lòng bàn tay, một vật quý giá đến như vậy.  Với viên ngọc quý này, nó có thể mang lại cho anh bất cứ một hạnh phúc nào trên cuộc sống mà anh muốn.  Phải chăng con đường hạnh phúc mà anh đang tìm kiếm bấy lâu nay, nó đang rộng mở ra ngay trước mặt mình.

Anh mừng rở vô cùng, bật khóc và quỳ xuống đảnh lễ vị tu sĩ.  Anh nhà nghèo từ giã vị tu sĩ và trở về căn chòi cũ của mình.  Đêm hôm ấy anh trằn trọc và không tài nào ngủ được, anh cứ mơ tưởng về tất cả những sự sang giàu, quyền lực, địa vị và hạnh phúc trên cuộc đời mà mình có thể đạt được nhờ viên ngọc này.  Và, anh cũng suy tư sâu xa về giấc mộng và vị tu sĩ ấy…

Sáng hôm sau, khi mặt trời chưa lên, anh đã vội vàng lên đường quay trở lại khu rừng ấy.  Anh mừng rở khi thấy vị tu sĩ vẫn còn ở đó, ngồi yên với dáng thong dong.  Anh đến cạnh bên và quỳ xuống thưa:

“Thưa thầy, con xin trả lại thầy viên ngọc quý này.  Con đã suy nghĩ nhiều và hiểu rằng, viên ngọc quý này không thể nào mang lại được cho con một hạnh phúc mà con muốn.  Điều mà con mong cầu, là làm sao có được cái tấm lòng của thầy mà đã có thể trao cho con viên ngọc quý ấy không chút luyến tiếc.  Chứ con không cần viên ngọc này.  Kính xin thầy chỉ cho con làm sao để có được tấm lòng rộng lớn ấy.”

Tặng một vầng trăng

Full-Moon-2016
Câu truyện ấy gợi tôi nhớ đến vị thiền sư thi sĩ Nhật bản Ryokan.  Thiền sư Ryokan sống một cuộc đời rất thanh bần, ông ở trong một thảo am mái lợp bằng rạ.   Buổi tối ông ngồi thiền và ban ngày thường chơi đùa với trẻ con trong làng.  Có lần, ông thấy giữa am mình có một búp măng tre mọc nhú lên, rồi ngày qua ngày nó mọc lớn lên thành một cây tre cao đụng vào nóc nhà.  Thấy thương cho cây tre, ông bèn khoét một lỗ trên mái để nó có thể tự nhiên mà chui qua ra ngoài.

Vào một đêm trăng sáng nọ, có một tên ăn trộm lẻn vào lều của ông.  Hắn nhìn quanh không thấy có gì để lấy, vì Ryokan chẳng có gì ngoài chiếc chăn để đắp ngủ.  Tên ăn trộm bèn đánh cắp cái chăn duy nhất của ông và chạy thoát ra ngoài.  Một lát sau, hơi lạnh thấm vào người, Ryokan giật mình thức giấc mới biết là mình đã bị trộm lấy mất.

Lúc đó, ông ngước nhìn qua khung cửa sổ, thấy một vầng trăng vằng vặc sáng trên cao.  Ryokan chợt thốt lên:  “Ô!  Vầng trăng đêm nay đẹp quá!  Ước gì ta có thể tặng cho tên trộm ấy vầng trăng tuyệt đẹp này?”

Ai ban cho mà ai tiếp nhận?

Tôi thấy câu truyện về vầng trăng của thiền sư Ryokan cũng giúp làm sáng tỏ thêm tấm lòng của vị tu sĩ trong câu truyện trên.

    Làm sao Ryokan có thể tặng cho tên trộm được vầng trăng sáng ấy bạn nhỉ?  Cũng như vị tu sĩ kia, ví như ông có muốn trao cho anh nhà nghèo tấm lòng của mình đi chăng nữa, như anh mong muốn, có chắc gì anh ta sẽ tiếp nhận được chăng?  Người cho không thể cho mà người nhận cũng chắc gì sẽ nhận được.

Tôi thường nghe nói rằng, chúng ta chỉ có thể trao tặng những gì mình thật sự có mà thôi.  Ví dụ, ta chỉ có thể tặng cho người khác niềm vui nếu như ta có sự an vui, ta chỉ có thể giúp cho người khác không sợ hãi nếu như trong ta có được một sự vô úy.  Đó là một điều rất thật.  Nhưng bạn biết không, nếu nhìn sâu sắc hơn thì ta cũng sẽ thấy rằng, thật ra chúng ta không có gì để ban cho hay tiếp nhận, mà chỉ tạo duyên giúp nhau tiếp xúc lại một thực tánh trong sáng đang sẵn có trong mỗi người mà thôi.

Như một bà mẹ ôm đứa con đang khóc của mình vào lòng và dỗ cho nó.  Khi đứa bé nín khóc và ngủ yên, bà mẹ cũng cảm thấy một niềm an vui và hạnh phúc.  Ai là người cho và ai là kẻ nhận bạn hả?

Có mặt ở mọi nơi

Trời vùng tôi ở tháng này đã vào thu, khi buổi sáng trời trở lạnh và ngày ngắn đi, khi bình minh đến chậm và chiều buông cũng vội vàng hơn.  Không gian trời Thu thật đẹp.  Rừng cây một màu xanh mấy tuần trước giờ đã chuyển thành một bức tranh Monet muôn sắc màu sặc sỡ.  Con đường tôi đi có muôn chiếc lá đủ màu, và mỗi khi có gió lộng không trung tràn ngập những màu sắc cam, vàng, đỏ, tím tung bay.  Những lúc đứng trước một cảnh đẹp tuyệt mỹ của đất trời, tôi ước gì cũng có một ai khác đang ở đây để được cùng chia sẻ.  Nhưng tôi hiểu rằng vẽ đẹp và sự chân thiện có mặt ở mọi nơi, trong mọi hoàn cảnh, chứ đâu riêng gì ở nơi này trên con đường nhỏ mùa thu vào một buổi chiều lộng gió…

Như vầng trăng sáng kia muôn đời là của chung, chứ đâu là của riêng ai để ta mơ ước hay ban tặng cho nhau.  Nhưng bạn biết không, tôi biết chắc được một điều, chúng ta bao giờ cũng có thể là duyên để nhắc nhở và mang lại hạnh phúc ấy cho nhau…

Nguyễn Duy Nhiên

Nguồn: Nguyễn Duy Nhiên’s blogspot

sunrise-july-13-2014-11

Nếu Phật Có Thật,
Bạn Sẽ Được Gì Và Mất Gì?

Nhiều năm trước, tại một hội trường lớn có một vị học giả nói với mọi người rằng Phật là tuyệt đối không tồn tại.
 .
Lúc mọi người muốn ông ta chứng minh lời mình nói là đúng, ông ta liền cao giọng nói như thách thức Đức Phật: “Đức Phật quả thực người có linh, hãy xuống đây, trước mặt rất đông mọi người hãy giết chết ta đi, thì chúng tôi sẽ tin là người thực sự có tồn tại”, ông ta cố ý lặng yên chờ mấy phút nữa, đương nhiên là Đức Phật không xuống để giết chết ông ta. Ông ta liền nhìn mọi người xung quanh và nói “mọi người thấy rồi đấy, Đức Phật vốn dĩ là không tồn tại”.
 .
Bất ngờ có một người phụ nữ nông thôn, trên đầu quấn một chiếc khăn, nói với ông ta: “Tiên sinh, lý luận của ông rất cao minh, ông là một học giả uyên bác. Tôi chỉ là một phụ nữ nông thôn, không thể phản bác lại ông, chỉ muốn hỏi ông một câu hỏi ở trong tâm trí của tôi: Từ trước đến nay đã nhiều năm rồi, tôi luôn tin vào Phật, tin vào những lời dạy bảo của Phật và cảm thấy vô cùng thoải mái. Bởi vì trong lòng luôn tràn ngập niềm tin vào Phật , điều đó đã đem lại cho tôi sự bình yên và hạnh phúc to lớn nhất. Tôi hỏi ông: Nếu như khi tôi chết, phát hiện rằng những gì tôi tin vào Đức Phật hết thảy đều không tồn tại, nhưng cả đời này của tôi đã tin vào Phật, vậy tôi sẽ bị tổn thất cái gì?”
 .
Vị học giả suy nghĩ một hồi lâu, cả hội trường yên lặng, người nghe cũng rất đồng ý với suy luận của người phụ nữ này, ngay cả vị học giả cũng thán phục suy nghĩ logic này. Ông thấp giọng trả lời “Phu nhân, ta nghĩ bà không bị tổn thất cái gì cả”.
 .
Người phụ nữ nông thôn lại nói với vị học giả “Cảm ơn câu trả lời tốt của ông, trong tâm tôi có một thắc mắc, nếu khi mà ông chết, ông thấy những gì Đức Phật răn dạy là đúng sự thật, lục đạo luân hồi là có tồn tại thật. Tôi muốn hỏi ông sẽ mất những gì?” Vị học giả suy nghĩ một hồi lâu và không nói được lời nào.
Cùng suy ngẫm:
 .
Nếu bạn tin Phật và Phật không tồn tại, bạn sẽ mất những gì? Còn nếu như Phật có tồn tại thật, nhưng bạn lại phỉ báng Phật, bạn sẽ mất những gì? Thật đáng phải suy nghĩ sâu xa!
 .
Đối với mỗi người trong chúng ta, bất kể là có tin Phật hay không thì đều biết rằng Phật là lương thiện, là từ bi và luôn bảo hộ chúng sinh. Ý chỉ của Phật là giáo huấn con người lương thiện, chân thành và khoan dung, Mọi người khi gặp nạn đều khẩn cầu Đức Phật phù hộ. Người có lòng tin vào Phật thường là người lương thiện, trong tâm họ luôn chứa đựng những lời dạy bảo và ý chỉ của Phật. Trong tâm họ luôn luôn vui vẻ và chứa đựng lòng biết ơn. Họ tin rằng thiện ác hữu báo nên họ không làm điều ác, tôn sùng lương thiện và hòa ái, chân thành, như thế không tốt sao? Và bởi vì người ta không tin vào sự tồn tại của Đức Phật, không tin vào thiện ác hữu báo, nên họ dám làm bất kỳ điều gì để đạt được danh lợi cho mình, không có đạo đức ước thúc, không có quy phạm lương tâm.
 .
Shakespeare đã từng nói rằng “đừng phỉ báng những điều bạn không biết sự thật, nếu không tính mạng của bạn sẽ gặp trùng trùng điệp điệp những nguy hiểm.” Vâng, nếu khi bạn chết bạn thực sự thấy Đức Phật, Phật Pháp đúng là có thật, cũng có luân hồi và có tồn tại địa ngục. Như vậy những người lương thiện thì thật đáng quý, còn bạn, bạn đã mất đi cái gì?
 .
Bản tính con người là thiện ác đồng thời tồn tại, những người tin vào Phật sẽ ước chế điều ác và hướng thiện, tâm trí của họ thực sự được vui sướng, ngược lại, những người không tin vào Phật thì cái thiện của họ cũng sẽ bị cái ác lấn át, họ sẽ làm bất kỳ điều gì họ muốn, không khác gì động vật. Hãy nhìn xung quanh chúng ta, một thế giới không có đức tin đúng đắn, người ta sẽ không phân biệt được điều gì là thực sự thiện và thực sự ác. Chân thành, lương thiện, nhẫn nhịn, những người chứa những đức tính này là những người tốt nhất. Những người bị tiền bạc thay thế thiện niệm (mọi người bái Phật vẫn vì danh lợi), những người này đã bị mất phương hướng, tìm không thấy được ý nghĩa đích thực của cuộc sống.
 .
Hành xử lương thiện, không làm điều ác. Hạt giống lương thiện ở trong tâm hồn mỗi chúng ta, nếu không ngừng tưới lên nó đức tin đúng đắn, tôi nghĩ rằng bạn sẽ tuyệt đối không mất gì mà còn có được một cuộc sống hạnh phúc mỹ mãn!
 .
Theo NTDTV
Biên dịch: Mai Trà,
Biên tập: Tuệ Minh.
.
Nguồn: Người Phương Nam
.

May 31 - 2016

Như ánh sáng mặt trời Chiếu soi loài cây cỏ
Chánh niệm khi thắp lên Chuyển hóa mọi tâm hành

Thích Nhất Hạnh

♥ Chánh niệm chỉ làm một công việc duy nhất như mặt trời là chiếu soi. Chỉ chiếu soi thôi mà chánh niệm nuôi hết mọi sự. Chánh niệm tạo ra một vùng năng lượng. Vùng năng lượng đó có khả năng chuyển hóa mọi tâm hành. Tâm hành tức là tâm sở (citta-saṃskāra) là những hoạt động của tâm ý.

(Trích từ bài: Mặt Trời Chánh Niệm, xin mời đọc thêm )

Nang Som trong vuon - June 2016 (3)

Những đức hạnh căn bản
của con người

Có một câu truyện xưa được kể lại về một nhà ẩn tu ở Tây Tạng tên là Geshe Ben. Ông đang trong thời kỳ nhập thất. Một hôm , ông nghe nói vị thí chủ đang bảo trợ cho ông tu ẩn cư muốn đến thăm. Thế là ông lo dọn dẹp phòng ốc sạch sẽ, sắp xếp lại điện thờ thật ngăn nắp, bầy biện các đồ cúng thật hoàn hảo, rồi ngồi đợi đón tiếp vị thí chủ. Đột nhiên, ngay trước khi vị thí chủ ấy đến nơi, ông tự xét lại động cơ của mình rồi nói,
” Ta đang làm gì đây? Thật ra tất cả chỉ là một màn kịch giả tạo!
Ta chỉ muốn tạo nên một ấn tượng tốt thôi, chứ chẳng có gì khác!”
Thế là ông bốc một nắm tro từ trong cái lò gần bên rồi tung hết lên điện thờ, vương vãi cả lên những đồ cúng. Một đại sư tên là Padampa Sangye nghe kể lại câu chuyện này, đã gọi đó là ” sự cúng dường lớn nhất trong cả nuớc Tây Tạng.”
Động cơ trong sáng và một tấm lòng tốt chính là điều cơ bản cho việc tu học Phật. Tôi nhớ đại sư Dudjom Rinpoche (1904-1987) thường hay nói là, một người tu cần phải có ba đức tính:

Thứ nhất là sampa zangpo, một tấm lòng tốt .
Thứ hai là tenpo, sự vững chãi và kiên định.

Một trong những chướng ngại lớn nhất của chúng ta là thiếu kiên định. Dù chúng ta có muốn vững chãi và kiên định đến đâu, tất cả mọi sự trên đời này đều vô thường, chuyển biến không ngừng, kể cả tâm tư ta. Nếu tâm ta không mạnh mẽ, ta có thể bị cuốn hút theo hoàn cảnh và những đổi thay trước mắt. Ta sẽ không có được sự kiên định đối với những vô thường trước mắt.

Nói đến kiên định, có rất nhiều người trong chúng ta lại quá kiên trì trong những điều tiêu cực – đó là sự cố chấp, cố thủ trong những quan điểm sai lầm của mình. Thật đáng buồn là đối với việc học đạo chúng ta lại thường không có được sự kiên trì như vậy – đó là bởi vì ta không thấy Pháp với mình là một, nên không có được sự vững chãi nơi mình.

Nói ví dụ, một xâu chuỗi có sợi chỉ xuyên suốt qua tất cả những hạt, giữ chúng lại với nhau. Chúng ta cũng vậy, cần có một sợi chỉ sáng suốt và vững chãi xuyên qua tâm mình. Bởi vì khi có một sợi chỉ xuyên qua, dù cho mỗi hạt đều riêng biệt với nhau, chúng vẫn liên kết với nhau. Khi đã thấm nhuần Pháp, ta có được sự vững chãi, như thế là ta có một sợi chỉ xuyên qua để chống giữ cuộc đời mình khỏi bị tan nát đổ vỡ. Và khi có được sợi chỉ ấy, ta cũng sẽ có được sự uyển chuyển trong đời sống. Ta sẽ có được tự do để làm một con người riêng biệt và độc đáo, trong khi có sự vững chãi và thú vị đối với mọi sự. Đó là đặc tính mà ta cần phải tu luyện và phát triển; đó chính là sợi chỉ xuyên qua.

Không có kỷ luật bản thân sẽ rất khó để phát triển sự vững chãi; vì thế chúng ta cần phải tu tập. Và khi chúng ta sống thuận theo Pháp, khi chúng ta đi theo sự chỉ dẫn của thầy, khi chúng ta nương vào Phật, Pháp, Tăng, ta sẽ thực sự có được sự vững chãi trong tâm. Như thế, ví như khi ta đã quy y, ta tìm thấy sự quy y nơi chính mình; khi ta cần có ta, ta đã có ở đó cho chính mình. Có rất nhiều lần, khi ta cần có ta, ta lại không có ở đó cho chính mình.

Đức tính thứ ba mà đại sư Dudjom Rinpoche nói đến là lhopo – tức là có sự cởi mở, thoải mái với chính mình. Khi chúng ta thoải mái với chính mình, ta sẽ thoải mái với người khác. Khi chúng ta không thoải mái với chính mình, ta sẽ cảm thấy bất an, khó chịu, nhất là khi đang ở cùng với những người khác.

Hãy tưởng tượng bạn đang ở trong một buổi tiệc của giới thượng lưu trí thức tại Paris. Đủ mọi loại người có mặt ở đó, từ những gốc gác khác nhau, hơi khác với bạn. Một người trông có vẻ rất thành công và lịch thiệp quay qua chào hỏi bạn. Nhưng cái cách ông ta nói “Bonjour” có một vẻ gì kiêu kỳ trong đó, trong dáng đứng cao, nhìn xuống bạn một cách kẻ cả. Nếu bạn thoải mái với chính mình, bạn sẽ không thấy có vấn đề gì. Dù ông ta có nói “bonjour” dẻo quẹo và nhìn bạn một cách trịch thượng, bạn vẫn thấy hoàn toàn tốt đẹp, bởi vì đối với bạn đó chỉ là một câu chào bon jour không hơn không kém, vì bạn cảm thấy thảnh thơi với chính mình.

Khi chúng ta thảnh thơi với chính mình, dù bất cứ chuyện gì xẩy ra cũng không thành vấn đề đối với chúng ta, bởi vì ta đã có được sự quân bình và vững chãi nơi mình. Ta không cảm thấy thiếu tự tin gì cả. Nếu không, ta sẽ luôn luôn dao động, chờ xem người khác đối với ta như thế nào, họ nói gì và nghĩ gì về ta. Sự tự tin của ta treo trên những điều người ta nói với ta về ta, về hình dáng, cách xử sự của ta như thế nào. Khi chúng ta thực sự tiếp xúc với chính mình, ta biết là con người thực sự của mình vượt lên trên những lời nói của người khác.

Như vậy, có thể nói rằng, ba đức tính này – một tấm lòng tốt, sự vững chãi và thoải mái cởi mở – thực sự là những đức hạnh căn bản của con người.

Sogyal Rinpoche
Diệu Huyền phóng dịch

Ordinary Miracle

Sarah McLachlan


Uploaded by Richard Lam

Ordinary Miracle

It’s not that unusual
When everything is beautiful
It’s just another
Ordinary miracle today

The sky knows when it’s time to snow
Don’t need to teach a seed to grow
It’s just another
Ordinary miracle today

Life is like a gift, they say
Wrapped up for you everyday
Open up, and find a way
To give some of your own

Isn’t it remarkable?
Like everytime a raindrop falls
It’s just another
Ordinary miracle today

The birds in winter have their fling
And always make it home by spring
It’s just another
Ordinary miracle today

When you wake up everyday
Please don’t throw your dreams away
Hold them close to your heart
‘Cause we are all a part
Of the ordinary miracle

Ordinary miracle
Do you want to see a miracle

It seems so exceptional
That things work out after all
It’s just another
Ordinary miracle today

The sun comes out and shines so bright
And disappears again at night
It’s just another
Ordinary miracle today

It’s just another
Ordinary miracle today

Nguồn: Nguyễn Duy Nhiên’s blog
.

Hoa Da Quy 2016 -7

RECENT POSTS

♦♦♦ Hoa Sala – Loài hoa nơi cửa Phật

♦♦♦ Hoa sen

♦♦♦ Bốn tư tưởng chuyển hướng tâm và lòng bi

♦♦♦ Hoa Mộc Lan Tím

♦♦♦ HẠNH PHÚC CỦA CON NGƯỜI

♦♦♦ Sự Chấp trước là nguyên nhân của khổ đau

♦♦♦ TINH THẦN CẦU NGUYỆN CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ

♦♦♦ Giá Trị Lòng Chân Thật – ĐĐ THÍCH PHƯỚC TIẾN

♦♦♦ Thương yêu hay ràng buộc – Thích Minh Niệm

♦♦♦ Audio Book: HIỂU VỀ TRÁI TIM

♦♦♦ Tản mạn về hơi thở
.

Flower (671)

Tâm Nguyện

Lấy những tràng hoa vi diệu nhất
Hương thơm, âm nhạc và tâm con
Sử dụng mọi thứ trang nghiêm ấy
Con đem cúng dường các Như Lai.

Từ xưa con đã tạo nghiệp xấu
Vì tham, sân, si từ vô thỉ
Do thân, miệng, ý mà phát sinh
Nay con đều sám hối tất cả.

Con xin tùy hỷ mọi công đức
Của các chúng sinh trong mười phương
Các bậc hữu học và vô học
Các bậc Như Lai và Bồ Tát.

Những ngọn đèn sáng soi thế gian
Hoặc mới thành tựu đạo giải thoát
Con xin tất cả đều thương tưởng
Chuyển bánh xe pháp để độ đời.

 Con xin mượn mười sáu câu
trong Kinh Mười Nguyện Phổ Hiền
Thiền Sư Nhất Hạnh dịch, (219 tạng Kinh Ðại Chánh) 
là Tâm Nguyện của LSV. 

LSV xin chân thành cảm tạ các WEBSITES đã phổ biến các bài Pháp – bài Văn – Kinh Ðiển – Kinh Tụng – Pháp Thoại – Nhạc Phật Giáo… đã giúp chúng tôi dễ dàng thực hiện trang nhà LSV.
Xin nguyện hồi hướng công đức lăn chuyển bánh xe Chánh Pháp này đến chúng sanh, tất cả đều trọn thành Phật Ðạo. LSV.
 Sen hong

Lotus
HOA SEN

Thơ Rabindranath Tagore
(Hoang Phong chuyển ngữ)

On the day when the lotus bloomed, alas, my mind was straying,
and I knew it not. My basket was empty and the flower remained unheeded.

Hôm ấy vào ngày hoa sen nở,
Lòng tôi lơ đãng lạc phương nao?
Trên tay giỏ hoa dường trống rỗng,
Cánh hoa lạc bước tận phương nào?

Only now and again a sadness fell upon me, and I started up from my
dream and felt a sweet trace of a strange fragrance in the south wind.

Hôm nay và đã biết bao lần,
Trong tôi ray rứt bao sầu muộn.
Giật mình tỉnh giấc từ trong mộng,
Bàng hoàng hương thoảng gió phương nam.

That vague sweetness made my heart ache with longing and it seemed to
me that is was the eager breath of the summer seeking for its completion.

Ngọt ngào hương toả tim đau nhói,
Gió hè rạo rực từng hơi thở.
Gợi nhớ trong tôi cõi trống không,
Bao lần trông ngóng tôi chờ đợi.

I knew not then that it was so near, that it was mine, and that this
perfect sweetness had blossomed in the depth of my own heart.

Nào ngờ hoa nở cạnh bên tôi.
Vì tôi hoa tỏa hương ngào ngạt.
Thật gần, gần lắm hoa đang nở,
Ô kìa hoa nở đáy lòng tôi.

Thơ Rabindranath Tagore
(Hoang Phong chuyển ngữ)
Bures-Sur-Yvette , 31.12.10
.

TS. Thich Nhat Hanh (69)Cảm tác Làng Mai

Tâm Quang Từ

Lắng tiếng chuông ngân, lặng cõi lòng
Nghe trong sâu thẳm chốn hư không
Dừng chân đứng lại, tâm an trụ
“Đã tới, đã về” thỏa ước mong.

Gió thổi, chiều buông, tĩnh lặng yên
Làng Mai in dấu bước chân thiền
Ngày sau biết có ai đi lại
Dẫm lối hôm nay đã xóa chìm.

Nơi cốc Ngồi Yên ngắm rạng đông
Chim kêu chào đón ánh mai hồng
Ngoài kia thấm đẫm sương rơi giọt

Nâng cốc trà thơm, ấm cõi lòng.

Nắng sớm, hồ sen tỏa ngát hương
Chợt nghe thấp thoáng lẽ vô thường
Trang nghiêm vẻ đẹp, đời trông ngắm

Lặng lẽ phai tàn, chẳng vấn vương.

Anh ở trời xa, tôi cũng xa
Gặp nhau huynh đệ, bốn phương nhà
Tình thân thoáng chốc nên duyên ngộ
Mai có rời xa, nhớ tiếng ca.

Hạt giống gieo mầm ắt nở hoa
Đóa sen thơm ngát chốn ta bà
Sâu trong tiềm thức còn vang vọng
“Đã tới, đã về” khúc hát ca.

( Làng Mai, khóa tu mùa hè 2014)

Lang Mai (20)Lang Mai (22)

Let there be shower of flowers in your path.
Let all the colors of the rainbow be with you.
May there be happiness and peace in everything you do.

Tiếng chuông chùa


by chon tinhtam

 

 

  • Bướm bay vườn cải hoa vàng-N. Hạnh

    Tôi không bao giờ khôn lớn Kể gì mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm ? Mới hôm qua đây tôi thấy bướm bay từng đàn rộn rã trong khu vườn cải hoa vàng.....
  • July 2016
    M T W T F S S
    « Jun    
     123
    45678910
    11121314151617
    18192021222324
    25262728293031
  • Câu nói ghi nhớ của Ðức Phật:

    “Nếu bạn muốn người khác được hạnh phúc, hãy thể hiện lòng từ. Nếu bạn muốn được hạnh phúc, hãy rèn luyện lòng từ.”
  • Archives

  • Recent Posts

  • Phước đức và Công đức

    Phước đức xuất phát từ hành động, nói năng, suy nghĩ thiện (lợi mình lợi người). Công đức có 2 nghĩa: Một là đức tạo ra từ công lao hành thiện, nghĩa này giống với nghĩa phước đức. Hai là ám chỉ cái đức của Đạo, hay nói cách khác là cái đại dụng của pháp. Bậc giác ngộ thì mọi hành động nhỏ nhặt nhất của họ đều là công đức, dù đó là hành động duy tác, không thiện không ác. Nhưng một người làm thiện với bản ngã thì tuy có phước đức vẫn không có công đức nào cả. (TS. VM)
  • NHỮNG TƯ TƯỞNG HAY

    Bốn ý tưởng hay cho cuộc sống: Nhìn lại đàng sau để có Kinh nghiệm ! Nhìn về phía trước để thấy Hy vọng ! Nhìn xung quanh để tìm ra Thực tại ! Nhìn vào bên trong để tìm thấy Chính mình!
  • Hạnh phúc không phải là chỗ đến, mà chính là cách đi - Margaret B. Runbeck
  • Người thông minh cầu nguyện không phải để thoát nạn, mà để mình không sợ hãi. R.W.Emerson