Home

 July 28 – 2015

Sunrise July 28 - 2015 (5)

The Jade Buddha for Universal Peace
is coming to Portland, Oregon

An_Lac_2_

The Jade Buddha for Universal Peace, as part of its annual world tour, will be at Ngoc Son Tinh Xa Portland in Oregon, for 3 weeks, from Aug 22 – 2015. This is considered an extraordinarily rare community event for the temple in Portland, OR.

The Vietnamese Buddhist community in Portland is welcoming the public to come and experience this extraordinary event and to pray for universal peace.

Trien Lam Phat Ngoc in OR 2014 (212a)Aug 22 – 2015 to Sept 13 – 2015
Ngoc Son Tinh Xa Buddhist Association
8318 SE. Harney St., Portland , OR 97266 – USA
Tel: (503) 775 – 2333

Hoa Cung Duong Phat Ngoc in OR 2014 (2)Hoa Cung Duong Phat Ngoc 2014 (5)Hoa Cung Duong Phat Ngoc 2014 (4)

Thật là một niềm vui cho phật tử tại hải ngoại nói chung và phật tử tại Portland, Oregon nói riêng. Ðược cung đón Phật Ngọc Hòa Bình Thế Giới về Portland, Oregon, do Ngọc Sơn Tịnh Xá tổ chức từ ngày 22 tháng 8 cho đến ngày 13 tháng 9 năm 2015.

Ðại lễ khai mạc cung nghinh Phật Ngọc Hòa Bình Thế Giới, sẽ được cử hành đúng 10 giờ sáng Thứ Bảy, ngày 22 tháng 8 năm 2015 và lễ bế mạc Phật Ngọc Hòa Bình Thế Giới vào lúc 2 giờ chiều, ngày 13 tháng 9 năm 2015 tại Tịnh Xá Ngọc Sơn, 8318 SE. Harney Street, Portland, Oregon 97266.

July 17 - 2015 (1)

Như ánh sáng mặt trời
Chiếu soi loài cây cỏ
Chánh niệm khi thắp lên
Chuyển hóa mọi tâm hành

Thích Nhất Hạnh

♥ Chánh niệm chỉ làm một công việc duy nhất như mặt trời là chiếu soi. Chỉ chiếu soi thôi mà chánh niệm nuôi hết mọi sự. Chánh niệm tạo ra một vùng năng lượng. Vùng năng lượng đó có khả năng chuyển hóa mọi tâm hành. Tâm hành tức là tâm sở (citta-saṃskāra) là những hoạt động của tâm ý.
(Trích từ bài: Mặt Trời Chánh Niệm, xin mời đọc thêm )
.

White Water Lily

BƯỚC TRÊN THẬT ĐỊA
(Chân Tính Hải)

.

Như bé thơ một tuổi
Tập bước chân đầu đời
Hoa dep 2 (298)Chập chững và run run
Nhưng quyết đi cho tới
Vòng tay mẹ đang chờ.
.
Bé nín thở môi bậm
Cố giữ thân không lệch
Đôi ba phen ngồi bệch
Vẫn đứng dậy đi tiếp.
Khi với được tay mẹ
Cả nhà òa mừng vui
Niềm vui của bé thơ.
.
Bao năm lăn lóc đời
Quên bước đi đầu đời
Bôn ba cùng năm tháng
Lặn lội với trần ai.
Chợt nhìn đầu hoa râm
Răng cái còn cái khuyết
Ngoảnh nhìn tuổi xanh biếc
Trôi như mây đầu ngàn.
.
Bé năm xưa bước xưa
Vẫn nằm trong tâm thức
Hạt mưa xuân nào tưới
Cho hạt giống nẩy mầm (*)
Hôm nay lại tập bước
Theo Thầy bạn bốn phương
Bước năm xưa trở lại
Thật địa tỏa kỳ hương.(**)
.
(*)ý thơ Nhất Hạnh.

(**) Lâm Tế
.
Nguồn: Phù Sa

Wonderful!  (4)

NGHE CHUÔNG
Thi kệ Thích Nhất Hạnh
Nhạc Võ Tá Hân

Uploaded by VoTaHan

Feb 15 - 2015 (1)

Giữ gìn và nuôi dưỡng những hạt giống tốt

T.S. Thích Nhất Hạnh

  1. Mỗi khi xuất hiện, cái giận lại nuôi dưỡng thêm những hạt giống giận hờn trong tàng thức của ta. Nếu cái giận kéo dài trong năm phút thì biết bao nhiêu hạt giống chứa đựng cái giận lại được sinh sôi trong suốt thời gian năm phút đó.Tâm ta có hai phần: phần tàng thức là nơi cất giữ những hạt giống và phần ý thức là nơi mà các hạt giống biểu hiện. Ví dụ trong tàng thức ta có một hạt giống của cái giận. Khi nhân duyên đầy đủ thì hạt giống đó phát hiện thành một năng lượng gọi là cơn giận. Nó đốt cháy ta và làm ta đau đớn. Ta không còn vui khi hạt giống đó phát hiện trên phần ý thức ta.

     Vì vậy ta phải hết sức cẩn thận để lựa chọn lối sống cũng như những cảm xúc của ta. Khi ta nở một nụ cười thì hạt giống hạnh phúc được biểu lộ. Khi biểu lộ, nó gieo thêm những hạt giống tươi vui xuống tàng thức. Nếu ta không thực tập cười trong nhiều năm, hạt giống đó sẽ yếu đi và ta sẽ không còn có khả năng để cười được nữa.

    Tàng thức ta chứa đựng mọi hạt giống, tốt cũng như xấu. Một số do ta gieo trồng trong đời sống hàng ngày, một số do ông bà cha mẹ và xã hội trao truyền. Một hạt lúa nhỏ xíu chứa đựng cái biết của bao nhiêu thế hệ cây lúa về cách thức đâm chồi, trổ lá, ra hoa và hình thành bông lúa. Thân thể và tâm thức ta cũng vậy, được trao truyền cho ta từ bao nhiêu thế hệ; ông bà cha mẹ đã gieo trồng trong ta biết bao hạt giống an vui, hạnh phúc và cả những hạt giống khổ đau, buồn giận v.v…

    Mỗi khi ta thực tập chánh niệm là ta gieo trồng và củng cố những hạt giống lành mạnh đã có sẵn trong ta. Những hạt giống này cũng như những kháng thể. Khi có một con vi khuẩn chạy vào máu ta, lập tức thân thể ta có phản ứng, những kháng thể chạy tới bao quanh con vi khuẩn bắt nó phải biến dạng. Cũng vậy, nếu trong ta có nhiều hạt giống tươi mát lành mạnh, những hạt giống này sẽ biết cách đối phó với những hạt giống không tốt mà không cần đợi ta ra lệnh. Do đó, điều ta cần làm là dự trữ cho thật nhiều những hạt giống tốt.

    Một ngày nọ, chúng tôi được tin ông bạn láng giềng của chúng tôi, ông Mounet, qua đời. Ông là người Pháp và sống ở cạnh Làng Hồng. Ông là một người rất hiền hòa, dễ mến, ông đã giúp chúng tôi rất nhiều trong việc xây dựng Làng. Ông chết trong đêm vì bệnh tim, và sáng hôm sau chúng tôi được tin. Nghe qua chúng tôi rất bàng hoàng, vừa cảm thấy hối hận đã không để nhiều thì giờ tiếp xúc và sinh hoạt với ông.

    Tối hôm đó tôi khó ngủ. Mất một người bạn như ông là một điều đau đớn. Sáng hôm sau, tôi phải nói pháp thoại nên đêm đó tôi cố gắng dỗ giấc ngủ bằng cách niệm hơi thở. Trời mùa đông rất lạnh. Nằm trong chăn ấm, tôi nghĩ đến ba cây tùng loại Hy Mã Lạp Sơn tôi trồng trong sân của sơn cốc cách đó đã tám năm. Bây giờ cả ba cây đều lớn và rất đẹp. Mỗi khi đi thiền hành tôi đều dừng lại để vừa ôm cây vừa theo dõi hơi thở. Tôi tin rằng mấy cái cây cũng đáp ứng lại cái ôm của tôi. Nằm trong chăn, tôi tập thở và thấy mình vừa là ba cây tùng vừa là hơi thở. Tôi thấy dễ chịu hơn nhưng vẫn chưa ngủ được. Cuối cùng tôi nghĩ đến bé Trúc. Bé đến làng lúc hai tuổi, bé rất kháu khỉnh nên ai cũng muốn bồng muốn ẳm, nhất là các em nhỏ. Bây giờ bé đã sáu tuổi. Em bé trên tay ai cũng cảm thấy mình tươi mát như bé. Cho nên tôi đã mời bé hiện lên trong ý thức của tôi. Tôi thở và mỉm cười với bé. Một lúc sau thì tôi thiếp đi.

    Mỗi người chúng ta nên có một kho dự trữ những hạt giống lành, đẹp và mạnh để khi ta gặp khó khăn, chúng có thể đến giúp ta. Ðôi khi niềm đau quá lớn nên dù có bông hoa trước mắt ta cũng không thưởng thức được. Nhưng nếu ta có một cái kho dự trữ những hạt giống lành mạnh, ta có thể mời chúng đến giúp ta. Cũng như khi mình có một người bạn thân biết hiểu và thương mình, được ngồi gần người đó, dù không nói tiếng nào, mình vẫn cảm thấy khỏe khoắn. Và những lúc khó khăn mình thường nghĩ về người đó để “cả hai” cùng im lặng thở và mình thấy dễ chịu hơn.

    Nếu lâu ngày ta không gặp người bạn kia thì hình ảnh về người ấy có thể phai mờ. Mà nếu người bạn ấy là người duy nhất có thể giúp ta thì ta chỉ còn cách mua vé xe lửa đến gặp người bạn ấy. Người bạn sẽ hiện ra bằng xương bằng thịt chứ không phải chỉ là một hạt giống trong tiềm thức.

    Thời gian được ở gần người bạn, ta phải biết sống cho tỉnh thức, đừng để phí một giây phút nào, bởi ta đâu có được ở lâu, lý do là ta còn phải về nhà. Người bạn giúp ta lấy lại sự quân bình nhưng chính ta cũng phải tạo cho ta sự vững chải bên trong, nếu không thì lúc trở về một mình, ta lại cảm thấy chới với. Cho nên ta đừng nên kể lể than vãn nhiều, hãy chia sẽ niềm vui, để khi trở về nhà, ta sẽ có nhiều kỷ niệm đẹp, nhiều hạt giống tươi mát tốt lành, để khi hữu sự, gặp chuyện buồn phiền, chúng có thể giúp ta vượt qua những khó khăn.

Nguồn: Ðịa Tạng Vương Bồ Tát

Helvetia Lavender Farm July 12, 2015  (147)

Như một người bạn xưa

Nguyễn Duy Nhiên
.

Trong xã hội ngày nay vấn đề tập thiền đã trở nên khá thông dụng và được phổ biến đến nhiều nơi. Chúng ta nghe thấy thiền tập đã được mang đến công sở, trong học đường, vào các bệnh viện… với mục đích làm giảm stress, thêm sức khỏe và mang lại hạnh phúc cho nhiều người. Và thiền tập cũng còn được áp dụng vào các môn thể thao, ngay cả trong thương trường, để mong làm gia tăng hiệu năng và mang lại kết quả tốt.

Thật ra thiền tập có một tác dụng sâu sắc và rộng lớn hơn thế. Nhưng đôi khi vì tập thiền với một sự mong cầu hay mục đích nào đó, mà các thiền sinh lại gặp phải một khó khăn lớn trong sự thực tập của mình. Họ khám phá ra rằng tuy cố gắng nhưng ta vẫn khó có thể nào có được một sự an tĩnh trong tâm.

Với một thái độ chân chánh

Thầy Ajahn Brahm có một nhận xét khá thú vị về vấn đề này. Thầy nói rằng sở dĩ chúng ta gặp khó khăn là vì mình không có một thái độ đúng đắn trong thiền tập. Thầy chia sẻ một ví dụ như sau.

Giả sử như có một người quen gọi đến cho bạn nói rằng, “Hôm nay chị có rảnh không, trưa nay mình đi uống cà phê với nhau nhé?” Bạn đáp, “Được, chị định chúng mình sẽ đi đâu?” Người bạn nói, “Chúng ta sẽ đi đến một quán mà tôi ưa thích. Chị sẽ uống cà phê đen nóng giống như tôi, chứ không phải thứ cà phê sửa đá nhiều cholesterol mà chị vẫn thường uống. Rồi chúng ta sẽ ăn bánh nướng dâu mà tôi rất ưa, thay vì thứ bánh ngọt mà tôi thấy chị thích ăn. Tụi mình sẽ ngồi ở một góc vắng yên tĩnh theo ý tôi, chứ không phải bên ngoài vỉa hè như ý chị muốn. Rồi chúng ta sẽ nói chuyện thời sự, chánh trị, chứ không phải ba cái thứ văn chương lẩm cẩm mà tôi vẫn nghe chị hay thích bàn đến. Và mình sẽ ở đó sáu mươi phút, không phải năm mươi phút mà cũng không phải bảy mươi phút. Chỉ đúng một giờ thôi, tại vì tôi biết là tôi chỉ muốn như vậy thôi.”

Chắc chắn là bạn sẽ trả lời ngay với người ấy rằng, “Ồ xin lỗi chị, tôi chợt nhớ là mình có một cái hẹn quan trọng chiều nay. Thôi để mình dời lại lần khác đi uống cà phê với nhau chị nhé!” Đâu có ai lại muốn đến gặp một người mà bắt mình phải ở một nơi này, phải uống thứ gì, ăn món nào, ngồi ở đâu, nói về vấn đề gì, phải không bạn?

Rồi bạn hãy thử so sánh việc ấy với lại thái độ ngồi thiền của mình. “Này Tâm, nghe đây! Bây giờ là tới giờ ta phải ngồi thiền. Ngươi sẽ theo dõi hơi thở, tại vì tôi muốn như vậy, không được làm gì khác theo ý mình. Ngươi phải để ý ở nơi bụng chứ không phải ở bên ngoài kia, tại vì ta muốn như thế. Và ta sẽ ngồi đây đúng một tiếng đồng hồ, không hơn cũng không thiếu một phút.”

Và khi ta có một thái độ ấy với tâm mình, chả trách sao mà tâm ta lại cứ muốn trốn lánh. Nó trốn tránh bằng cách nhớ nghĩ đến những chuyện đâu đâu trong quá khứ, hay dự tính cho những chuyện tương lai mà chẳng bao giờ xảy ra, nó sẽ mơ tưởng xa xôi hay là ngủ gật… làm bất cứ chuyện gì để có thể trốn lánh được ta. Và đó là lý do mà tâm mình khó thể nào an được!

Rồi giả sử như có một người quen gọi cho bạn và nói “Chị có rảnh không, trưa nay mình đi uống cà phê với nhau nhé? Chị thích đi đâu? Chị hãy chọn loại cà phê nào mà chị thích và món bánh mà chị vẫn thường hay ăn. Tụi mình ngồi bao lâu cũng được, ở nơi nào mà chị muốn. Mình sẽ cùng bàn luận với nhau về những đề tài mà chị ưa thích.”

Chắc chắn bạn sẽ trả lời rằng, “Thật ra chiều nay tôi có một cái hẹn khá quan trọng, nhưng không sao hết, để tôi dời lại. Mình sẽ đi uống cà phê với chị!” Tôi tin rằng cả hai sẽ có những giờ phút thật vui thích với nhau, và thời giờ sẽ trôi qua rất nhanh.

Và ta hãy có cùng một thái độ ấy đối với tâm mình trong khi ngồi thiền, hãy đối xử với nó như là một người bạn cũ rất thân. “Này Tâm. Chú có muốn ngồi thiền bây giờ không? Chú muốn để tâm vào cái gì? Ngồi như thế nào? Chú nói cho tôi biết chú muốn ngồi bao lâu cũng được.” Và khi bạn đối xử với tâm mình bằng thái độ ấy, buông xả và từ ái, tâm ta sẽ không đi đâu hết. Nó sẽ trở thành một người bạn thân. Cả hai sẽ cùng có mặt với nhau trong giờ phút này, với những gì đang xảy ra, thật thoải mái, không xô đẩy, không bó buộc. Và bạn sẽ có thể ngồi lâu hơn và được an tĩnh hơn là mình nghĩ.

Hãy mời nhau tách trà

Lời khuyên này của thầy Ajahn Brahm về phương cách ngồi thiền nghe cũng hơi nghịch lý bạn hả? Nhưng có lẽ chỉ có một cách để ta biết được sự thật ấy thôi là hãy thử hành thiền với một thái độ ấy: buông xả và từ ái.

Mà tôi nghĩ, thật ra đó không phải chỉ là thái độ trên chiếc gối ngồi thiền, mà còn là một phương cách sống của ta nữa, hãy mở rộng và bao dung tiếp nhận những gì đang xảy ra. Được như vậy thì dù trên tọa cụ hay đi giữa cuộc đời, trong hoàn cảnh nào ta cũng sẽ có được một sự an tĩnh hồn nhiên…

Đêm tròn một giấc qua,

Dậy thắp hương thất lá,

Quanh bên làn khói tỏa,

Con thỉnh Phật… uống trà.

Trà thất một chung pha,

Con, Phật ở chung nhà,

Làm sao tách riêng được?

Thôi mình uống chung nha.

Phật cười chẳng nói ra,

Con thấm hương đậm đà,

Giờ này ai biết được?

Có con, Phật, chung trà!

Sư Cô Hạnh Chiếu

Nguyễn Duy Nhiên

Nguồn: Nguyễn Duy Nhiên’s blog

Trien Lam Hoa Dao 2015 (M.) (42)Trien Lam Hoa Dao 2015 (5)

“Be beautiful, be yourself!”
Thích Nhất Hạnh

Vườn Xuân khoe sắc muôn màu
Phong Lan, Cúc, Huệ chụm đầu tỏa hương.

RECENT POSTS

♦♦♦ Hoa Sala – Loài hoa nơi cửa Phật

♦♦♦ Hoa sen

♦♦♦ Nuôi dưỡng Tâm từ thiện

♦♦♦ Hoa dại mùa hè

♦♦♦ Helvetia Lavender Farm in Oregon

♦♦♦ FA-11: Triển Lãm Hoa Xuân 2015 

♦♦♦ NHÂN DUYÊN ĐỨC PHẬT DẠY KINH CHÂU BÁU

♦♦♦ Cách giải độc bằng Củ Hành

♦♦♦ Làm sao tránh bệnh lẫn Alzheimer’s

♦♦♦ TINH THẦN CẦU NGUYỆN CỦA NGƯỜI PHẬT TỬ

♦♦♦ Giá Trị Lòng Chân Thật – ĐĐ THÍCH PHƯỚC TIẾN

♦♦♦ Thương yêu hay ràng buộc – Thích Minh Niệm

♦♦♦ Audio Book: HIỂU VỀ TRÁI TIM

♦♦♦ Tản mạn về hơi thở
.

Helvetia Lavender Farm July 12, 2015  (148)

Tâm Nguyện

Lấy những tràng hoa vi diệu nhất
Hương thơm, âm nhạc và tâm con
Sử dụng mọi thứ trang nghiêm ấy
Con đem cúng dường các Như Lai.

Từ xưa con đã tạo nghiệp xấu
Vì tham, sân, si từ vô thỉ
Do thân, miệng, ý mà phát sinh
Nay con đều sám hối tất cả.

Con xin tùy hỷ mọi công đức
Của các chúng sinh trong mười phương
Các bậc hữu học và vô học
Các bậc Như Lai và Bồ Tát.

Những ngọn đèn sáng soi thế gian
Hoặc mới thành tựu đạo giải thoát
Con xin tất cả đều thương tưởng
Chuyển bánh xe pháp để độ đời.

 Con xin mượn mười sáu câu
trong Kinh Mười Nguyện Phổ Hiền
Thiền Sư Nhất Hạnh dịch, (219 tạng Kinh Ðại Chánh) 
là Tâm Nguyện của LSV. 

LSV xin chân thành cảm tạ các WEBSITES đã phổ biến các bài Pháp – bài Văn – Kinh Ðiển – Kinh Tụng – Pháp Thoại – Nhạc Phật Giáo… đã giúp chúng tôi dễ dàng thực hiện trang nhà LSV.
Xin nguyện hồi hướng công đức lăn chuyển bánh xe Chánh Pháp này đến chúng sanh, tất cả đều trọn thành Phật Ðạo. LSV.
 Sen hong

Lotus
HOA SEN

Thơ Rabindranath Tagore
(Hoang Phong chuyển ngữ)

On the day when the lotus bloomed, alas, my mind was straying,
and I knew it not. My basket was empty and the flower remained unheeded.

Hôm ấy vào ngày hoa sen nở,
Lòng tôi lơ đãng lạc phương nao?
Trên tay giỏ hoa dường trống rỗng,
Cánh hoa lạc bước tận phương nào?

Only now and again a sadness fell upon me, and I started up from my
dream and felt a sweet trace of a strange fragrance in the south wind.

Hôm nay và đã biết bao lần,
Trong tôi ray rứt bao sầu muộn.
Giật mình tỉnh giấc từ trong mộng,
Bàng hoàng hương thoảng gió phương nam.

That vague sweetness made my heart ache with longing and it seemed to
me that is was the eager breath of the summer seeking for its completion.

Ngọt ngào hương toả tim đau nhói,
Gió hè rạo rực từng hơi thở.
Gợi nhớ trong tôi cõi trống không,
Bao lần trông ngóng tôi chờ đợi.

I knew not then that it was so near, that it was mine, and that this
perfect sweetness had blossomed in the depth of my own heart.

Nào ngờ hoa nở cạnh bên tôi.
Vì tôi hoa tỏa hương ngào ngạt.
Thật gần, gần lắm hoa đang nở,
Ô kìa hoa nở đáy lòng tôi.

Thơ Rabindranath Tagore
(Hoang Phong chuyển ngữ)
Bures-Sur-Yvette , 31.12.10
.

TS. Thich Nhat Hanh (69)Cảm tác Làng Mai

Tâm Quang Từ

Lắng tiếng chuông ngân, lặng cõi lòng
Nghe trong sâu thẳm chốn hư không
Dừng chân đứng lại, tâm an trụ
“Đã tới, đã về” thỏa ước mong.

Gió thổi, chiều buông, tĩnh lặng yên
Làng Mai in dấu bước chân thiền
Ngày sau biết có ai đi lại
Dẫm lối hôm nay đã xóa chìm.

Nơi cốc Ngồi Yên ngắm rạng đông
Chim kêu chào đón ánh mai hồng
Ngoài kia thấm đẫm sương rơi giọt

Nâng cốc trà thơm, ấm cõi lòng.

Nắng sớm, hồ sen tỏa ngát hương
Chợt nghe thấp thoáng lẽ vô thường
Trang nghiêm vẻ đẹp, đời trông ngắm

Lặng lẽ phai tàn, chẳng vấn vương.

Anh ở trời xa, tôi cũng xa
Gặp nhau huynh đệ, bốn phương nhà
Tình thân thoáng chốc nên duyên ngộ
Mai có rời xa, nhớ tiếng ca.

Hạt giống gieo mầm ắt nở hoa
Đóa sen thơm ngát chốn ta bà
Sâu trong tiềm thức còn vang vọng
“Đã tới, đã về” khúc hát ca.

( Làng Mai, khóa tu mùa hè 2014)

Lang Mai  (20)Lang Mai  (22)

Let there be shower of flowers in your path.
Let all the colors of the rainbow be with you.
May there be happiness and peace in everything you do.

Tiếng chuông chùa


by chon tinhtam

 

  • Bướm bay vườn cải hoa vàng-N. Hạnh

    Tôi không bao giờ khôn lớn Kể gì mười năm, hai mươi năm, ba mươi năm ? Mới hôm qua đây tôi thấy bướm bay từng đàn rộn rã trong khu vườn cải hoa vàng.....
  • August 2015
    M T W T F S S
    « Mar    
     12
    3456789
    10111213141516
    17181920212223
    24252627282930
    31  
  • Câu nói ghi nhớ của Ðức Phật:

    “Nếu bạn muốn người khác được hạnh phúc, hãy thể hiện lòng từ. Nếu bạn muốn được hạnh phúc, hãy rèn luyện lòng từ.”
  • Archives

  • Recent Posts

  • Phước đức và Công đức

    Phước đức xuất phát từ hành động, nói năng, suy nghĩ thiện (lợi mình lợi người). Công đức có 2 nghĩa: Một là đức tạo ra từ công lao hành thiện, nghĩa này giống với nghĩa phước đức. Hai là ám chỉ cái đức của Đạo, hay nói cách khác là cái đại dụng của pháp. Bậc giác ngộ thì mọi hành động nhỏ nhặt nhất của họ đều là công đức, dù đó là hành động duy tác, không thiện không ác. Nhưng một người làm thiện với bản ngã thì tuy có phước đức vẫn không có công đức nào cả. (TS. VM)
  • NHỮNG TƯ TƯỞNG HAY

    Bốn ý tưởng hay cho cuộc sống: Nhìn lại đàng sau để có Kinh nghiệm ! Nhìn về phía trước để thấy Hy vọng ! Nhìn xung quanh để tìm ra Thực tại ! Nhìn vào bên trong để tìm thấy Chính mình!
  • Hạnh phúc không phải là chỗ đến, mà chính là cách đi - Margaret B. Runbeck
  • Người thông minh cầu nguyện không phải để thoát nạn, mà để mình không sợ hãi. R.W.Emerson